Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hành lang chập choạng ánh đèn mờ ảo, Lâm Nhạc cắm đầu chạy, nhưng từng nơ-ron thần kinh trong não bộ cô đang bị xuân dược gặm nhấm, quay cuồng điên đảo. Tầm nhìn mờ mịt, đôi chân trần mềm nhũn lảo đảo đan chéo vào nhau. Vì chạy quá chậm, chưa đầy chục thước, gã đàn ông phía sau đã hung hăng lao tới, vươn cánh tay hộ pháp túm chặt lấy vạt váy của cô, giật mạnh một cái khiến Lâm Nhạc ngã nhào ra phía sau.
“Con điếm thối này, rượu mời không muốn lại thích uống rượu phạt! Dám đánh ông à, để xem lên giường tao có thao nát cái lồn mày không!” Gã béo gầm gừ, đè sấn lấy bả vai cô.
“Á… Bỏ tao ra! Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra! Có ai không, cứu tôi với!” Lâm Nhạc vùng vẫy tuyệt vọng, tiếng hét xé toạc không gian vắng lặng của dãy hành lang.
Sợ bị người khác phát hiện, gã đàn ông vội vã đưa bàn tay to thô ráp bịt chặt lấy miệng cô. Nhưng trong cơn hoảng loạn tột độ, Lâm Nhạc há miệng cắn phập một cú đau điếng vào lòng bàn tay gã, đồng thời giơ đầu gối lên, dùng sức húc mạnh một cú trời giáng vào ngay hạ bộ của gã.
“Á đù má!”
Gã béo buông bẵng cô ra, hai tay ôm rịt lấy hạ bộ, mặt mày tái mét cuộn tròn người rên la thảm thiết. Lâm Nhạc lóp ngóp bò dậy, lảo đảo tiếp tục lao về phía lối thoát hiểm.
Ngay lúc cô tưởng chừng như phổi sắp nổ tung, mắt không còn nhìn thấy đường, thì cả cơ thể kiều diễm, mềm nhũn và nóng rực của cô va sầm vào một vòm ngực rắn chắc như bức tường thành. Mùi hương nước hoa nam tính hòa quyện với vị bạc hà tuyết tùng quen thuộc đến rơi lệ xộc thẳng vào khoang mũi. Lâm Nhạc bủn rủn cả tứ chi, trượt dài xuống, nhưng lập tức một cánh tay vững chãi, lực lưỡng đã vòng qua ôm chặt lấy chiếc eo thon của cô, nhấc bổng cô áp sát vào lồng ngực vững chãi.
Lạc Ý lúc này cũng vừa đuổi tới nơi, đang định mở mồm chửi rủa thì ả sững người, tròng mắt trợn trừng như nhìn thấy ma. Đứng sừng sững trước mặt ả là Mộ Thần – vị tổng tài bá đạo tỏa ra hàn khí lạnh lẽo như chúa tể Diêm vương. Đôi chân ả run rẩy, lập tức thụt lùi lại, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán.
Nhìn cô gái bé nhỏ trong vòng tay mình nhễ nhại mồ hôi, gương mặt đỏ ửng vì tác dụng của thuốc kích dục, đôi mắt ầng ậng nước hoảng sợ đến tột độ, trái tim Mộ Thần như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua. Anh ngẩng phắt đầu lên, phóng ánh mắt như hàng ngàn lưỡi dao lam, sắc lẹm lướt qua gã béo đang loạng choạng bước tới và Lạc Ý. Khí thế bức người tỏa ra khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống âm độ, anh gằn từng chữ lạnh lẽo:
“Lũ khốn kiếp các người… định làm cái trò đồi bại gì với cô ấy?”
“Chủ… chủ tịch Mộ! Anh nghe tôi giải thích… tôi… tôi chỉ là thấy cô Helen uống quá say, nên có lòng tốt nhờ người dìu cô ấy vào phòng nghỉ ngơi một lát thôi ạ.” Lạc Ý lắp bắp, hai đầu gối run bần bật muốn quỳ xuống.
Nghe những lời dối trá trắng trợn, Lâm Nhạc đang vùi mặt vào ngực anh cựa quậy, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của Mộ Thần, hơi thở nóng hổi, yếu ớt rít lên:
“Không phải… Mộ Thần… cô ta… cô ta lừa gạt tôi… bỏ thuốc tôi. Bọn chúng muốn làm nhục tôi… tôi không muốn…”
Lời cầu cứu chưa kịp dứt, sự tàn phá của dược liệu đã rút cạn sức lực cuối cùng, Lâm Nhạc hoàn toàn nhũn ra, ngất lịm đi trong vòng tay mạnh mẽ của anh. Cảm nhận được làn da qua lớp váy mỏng của cô đang nóng rực như hòn than, ngọn lửa giận dữ cuồng nộ trong lồng ngực Mộ Thần bùng nổ. Anh siết chặt eo cô, để cô đứng vững tựa vào người mình, giọng nói trầm khàn chứa đầy sát khí chết chóc vang lên:
“Người phụ nữ của Mộ Thần tao mà lũ chó đẻ chúng mày cũng dám dùng móng vuốt dơ bẩn đụng vào sao? Xem ra, ông bà già chúng mày đẻ chúng mày ra mà quên dạy cách trân trọng mạng sống rồi!”
“Chủ tịch… xin anh rủ lòng từ bi tha mạng cho tôi! Là… là do Mục tiểu thư! Đúng, là Mục Tử Yên đã ném tiền sai tôi làm chuyện này! Cô ta ra lệnh cho tôi hạ thuốc rồi quay video cảnh cô Helen bị làm nhục… tôi chỉ là kẻ bị ép buộc thôi ạ!” Lạc Ý sợ mất mật, khóc lóc bù lu bù loa bán đứng ngay chủ nhân.
“Mục Tử Yên! Con phò khốn khiếp đó… xem ra sự nhân nhượng của tao đã dung túng cho cái ác của cô ta rồi.” Mộ Thần nghiến răng trèo trẹo.
Cùng lúc đó, gã béo phệ không biết trời cao đất dày là gì, vẫn hùng hổ lao tới định giật lại Lâm Nhạc. Ánh mắt Mộ Thần tối sầm, anh dứt khoát vung một cú đá vòng cầu sấm sét táng thẳng vào giữa ngực gã.
“Rầm!”
Gã đàn ông văng xa ba mét, đập lưng vào tường rồi rơi tự do xuống sàn, hộc máu mồm ngất xỉu ngay tại chỗ.
Từ phía sau, Trình Dư dẫn theo một toán vệ sĩ mặc vest đen hùng hổ chạy đến. Mộ Thần quay sang nhìn trợ lý của mình, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên ra lệnh:
“Trói gô hai con chó đẻ này lại cho tôi! Đem tống thẳng vào tầng hầm biệt thự, để đó, ngày mai tôi sẽ đích thân lột da, rút gân từng đứa tính sổ sau!”
Lạc Ý nghe tiếng phán quyết như sét đánh ngang tai, ả sụp đổ quỳ rạp xuống sàn, dập đầu lia lịa vỡ cả trán:
“Chủ tịch… tôi lạy anh, tôi biết tội rồi! Cầu xin anh tha cho cái mạng chó của tôi, tôi thề không bao giờ tái phạm nữa!”
“Mang đi! Đừng để cái thứ rác rưởi này làm bẩn mắt tôi!” Mộ Thần phất tay lạnh nhạt.
Vệ sĩ lập tức tiến lên, xốc nách kéo lê Lạc Ý và gã đàn ông đi xềnh xệch trên sàn. Trong cơn tuyệt vọng, ả quay sang nhìn gã đồng lõa đang bất tỉnh, chửi rủa ầm ĩ:
“Cái con điếm Mục Tử Yên chết tiệt nhà mày! Biết rõ Mộ Thần là ác quỷ Diêm Vương không thể đụng vào mà mày còn lôi bà đây vào chỗ chết! Đại ca, tôi oan uổng quá, xin các anh mở lòng thương…”
“Ngậm cái miệng thúi của mày lại, câm mồm! Động vào vảy ngược của chủ tịch thì chỉ có con đường chết thôi.” Vệ sĩ tát bốp vào mồm Lạc Ý, lôi ả biến mất vào bóng tối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận