Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng, thưa chủ tịch.” Trình Dư cúi đầu kính cẩn.
“Cử thêm hai vệ sĩ tinh nhuệ nhất, mang theo vũ khí đến thẳng khu chung cư của Lâm Nhạc canh gác 24/24. Tuyệt đối phải bảo vệ hai đứa trẻ an toàn không xước một cọng tóc cho tôi.” Mộ Thần dặn dò thêm.
“Rõ!”
Giao phó xong xuôi, Mộ Thần mở cửa ghế phụ, cẩn thận đặt Lâm Nhạc ngồi ngay ngắn, thắt dây an toàn rồi vòng qua ghế lái đạp lút ga. Chiếc siêu xe gầm rú lao đi xé toạc màn đêm.
Trong không gian chật hẹp, kín bưng của khoang xe, thứ thuốc kích dục khốn nạn đang tàn phá cơ thể Lâm Nhạc. Cơ thể cô nóng ran như lửa đốt, mồ hôi tứa ra làm ướt đẫm những lọn tóc tơ bám dính vào bầu má trắng hồng. Cô bắt đầu không kiểm soát được hành vi, liên tục vặn vẹo cơ thể, hai tay vô thức bứt rứt cởi tung chiếc áo khoác ngoài vứt xuống băng ghế sau. Chưa dừng lại ở đó, đôi bàn tay run rẩy mướt mát mồ hôi tiếp tục lần mò xuống, kéo khóa chiếc váy bó sát, để lộ ra bắp đùi thon dài trắng nõn và bộ ngực căng mẩy phập phồng sau lớp nội y mỏng tang.
Tiếng thở dốc kiều mị, rên rỉ ướt át của cô vang lên không ngừng: “Nóng quá… em bức bối quá…”
Mộ Thần đang tập trung lái xe, nghe thấy âm thanh câu nhân ấy liền quay sang. Tròng mắt anh giãn to, yết hầu trượt mạnh một cái khi đập vào mắt là cảnh tượng phô bày nhục thể đầy kích thích. Anh hoảng hốt một tay cầm vô lăng, một tay với sang kéo vạt váy che lại vùng nhạy cảm của cô, giọng khàn đặc:
“Nhạc Nhạc, em điên rồi à? Đừng cởi nữa! Ráng chịu đựng một chút, chúng ta sắp về đến nhà rồi.”
Nhưng Lâm Nhạc lúc này đã bị dục vọng làm cho mờ mịt hoàn toàn. Sự đụng chạm nóng hổi từ bàn tay to lớn của anh như đổ thêm dầu vào lửa hỏa dục đang thiêu đốt bên trong cô. Dâm thủy từ nơi u cốc đã rỉ ra làm ướt sũng cả lớp quần lót. Cô bật người dậy, không màng đến dây an toàn, trực tiếp nhoài người qua, dùng đôi tay nhỏ bé nhưng cuồng nhiệt luồn vào bên trong vạt áo sơ mi của Mộ Thần.
“Chú ơi… cơ thể chú mát quá… Em muốn chú! Mau cho em đi… em khó chịu quá!” Cô nũng nịu rên rỉ, những ngón tay hư hỏng sờ soạng vuốt ve từng múi cơ bụng sáu múi săn chắc của anh.
Mộ Thần phải đạp phanh gấp tấp xe vào lề đường, nếu không hai người sẽ lao thẳng xuống vực vì sự quấy rối của cô. Anh vội vã nắm chặt lấy đôi bàn tay lộn xộn của cô ghim lại, thở hắt ra:
“Nhạc Nhạc, ngoan nào, đừng quậy nữa. Em đang bị bỏ thuốc, không biết mình đang nói gì đâu.”
Bị kìm kẹp, Lâm Nhạc nhíu đôi mày liễu, môi anh đào chu lên bất mãn dỗi hờn:
“Sờ một cái thì rớt mất miếng thịt nào của chú à? Người chú dát vàng hay cắm kim cương mà cấm tôi sờ? Mau buông tay ra, tôi ngứa ngáy chỗ đó lắm rồi… tôi muốn làm tình!”
“Em còn dám buông lời dâm đãng khiêu khích tôi nữa, tôi không đảm bảo đêm nay em có thể lết thân xuống giường toàn mạng được đâu!” Mộ Thần gằn giọng, đôi mắt đen sâu thẳm đã hằn lên những tia đỏ rực của dục vọng bị đè nén.
“Thế thì chú định làm gì tôi? Đè tôi ra đâm chém tơi bời, ăn sạch sành sanh tôi như cái đêm ở khách sạn bảy năm trước sao? Mau làm đi, em thèm khát con cu khổng lồ của chú lắm rồi!”
Câu nói buông tuồng mất kiểm soát của cô như một quả bom dội thẳng vào màng nhĩ Mộ Thần. Bảy năm trước? Ý của em ấy là sao? Chẳng lẽ… người con gái rên rỉ nằm dưới thân anh, bị anh cướp đi màng trinh đêm đó không phải là Mục Tử Yên, mà chính là Lâm Nhạc?
Anh định bóp vai cô bắt cô giải thích rõ ràng, nhưng nhìn đôi mắt đờ đẫn, thân hình uốn éo như rắn nước khát tình của cô, anh đành nén lại sự tò mò chấn động đó. Anh dùng sức đè cô ngồi yên lại ghế, thắt chặt dây an toàn rồi nghiến răng đạp ga phóng như bay về biệt thự.
Vừa đỗ xe vào gara, anh đã lao ra bế bổng cô lên, sải những bước dài vội vã tiến thẳng vào phòng ngủ chính. Đặt cô xuống chiếc giường êm ái, anh định lôi điện thoại ra gọi cho bác sĩ tư nhân đến giải thuốc. Nhưng chưa kịp bấm số, vòng eo của anh đã bị hai chân thon dài của Lâm Nhạc kẹp chặt. Cô chồm người từ phía sau, ôm rịt lấy anh, bầu ngực đẫy đà cách lớp áo lót mỏng manh cọ xát ma sát liên tục vào tấm lưng rộng lớn của anh. Hơi thở nóng hổi, ướt át phả thẳng vào mang tai anh, kèm theo chất giọng nũng nịu ngọt ngào chết người:
“Chú… đừng gọi bác sĩ… người chú mát mẻ lắm, em muốn cọ xát với chú…”
“Nhạc Nhạc, đừng hư! Em đang trúng xuân dược, phải để bác sĩ đến tiêm thuốc giải. Chịu đựng một chút.” Mộ Thần quăng điện thoại xuống giường, xoay người lại ôm lấy hai vai cô dỗ dành. Ký ức ngày xưa ùa về, mỗi lần cô ốm bệnh đều nhõng nhẽo không chịu gặp bác sĩ, bắt anh ôm ấp, vuốt ve mới chịu ngủ.
“Không thích bác sĩ! Bọn họ toàn đâm kim tiêm đau lắm. Nhạc Nhạc chỉ muốn gậy gộc của chú thôi, mau nhét nó vào trong cơ thể Nhạc Nhạc đi… làm ơn…”
Những lời nói sắc tình trần trụi của cô như đổ xăng vào đống lửa hừng hực trong lồng ngực người đàn ông cấm dục suốt bảy năm. Mộ Thần nuốt nước bọt, yết hầu lên xuống liên tục. Anh đã dùng lý trí sắt thép để kiềm chế không muốn xâm phạm cô lúc cô mất tỉnh táo, sợ ngày mai tỉnh dậy cô sẽ hận anh, sẽ lại bỏ anh trốn đi mất. Nhưng con hồ ly nhỏ bé này cứ quấn quýt, mài cọ khe suối ướt đẫm của cô vào hạ bộ đang sưng tấy, cương cứng như sắt nung của anh, làm sao anh nhịn nổi!
Bàn tay Lâm Nhạc luồn vào trong áo sơ mi của anh, lướt qua yết hầu nhạy cảm, trượt dọc theo những khối cơ ngực vạm vỡ, mơn trớn, cấu véo từng thớ thịt. Mộ Thần gầm gừ, đôi mắt hẹp dài nheo lại nguy hiểm:
“Nhạc Nhạc, em đang châm lửa thiêu thân đấy! Em có biết đàn ông nhịn đói lâu năm khi vớ được thịt mỡ dâng tận miệng thì sẽ tàn bạo thế nào không?”
“Em muốn anh cắn xé em.”
Lâm Nhạc rướn nửa thân trên lên, quàng tay qua cổ anh, chủ động áp đôi môi mềm mại, nóng bỏng của mình dán chặt lên môi Mộ Thần, cắn mút cuồng loạn.
Đoạn dây lý trí cuối cùng bị đứt phựt. Mộ Thần đẩy mạnh cô ngã ngửa ra giường, thân hình to lớn lập tức đè sấn lên. Giọng anh khàn đục, mang theo dục vọng chiếm đoạt bức người cất lên trước khi lao vào cuộc chiến nhục thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận