Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Mộ Thần cúi rạp người, cọ xát vật nóng rực, cứng ngắc vào giữa đùi mình với ý đồ muốn đâm vào thật, Lâm Nhạc hoảng loạn, mặt mũi đỏ bừng tía tai, vội vã đưa hai tay chặn trước ngực anh, hét toáng lên:
“Anh… anh là đồ cầm thú! Rốt cuộc đêm qua nhân lúc tôi mất trí anh đã làm cái trò đồi bại gì với tôi hả?”
Mộ Thần dừng lại động tác, chống hai tay xuống giường nheo mắt nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên một đường tà mị: “Đêm qua chúng ta làm tình mãnh liệt lắm, chuyện nên đút vào hay không nên đút vào, tư thế dạng háng hay chổng mông đều đã thực hành qua cả rồi. Em có muốn anh miêu tả chi tiết cảm giác bên trong cô bé của em mút mát, bú liếm chặt lấy gậy thịt của anh thế nào không?”
“Đụ má… không… không thèm! Anh mau nhấc cái thân hình ngàn cân của anh ra khỏi người tôi trước đã!” Lâm Nhạc xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố mà chôn mặt xuống.
Thấy khuôn mặt cô ửng đỏ như tôm luộc, biết cô đã ngượng chín người, Mộ Thần cũng nương tay không trêu đùa quá trớn nữa. Anh lưu luyến rời khỏi cơ thể cô, lăn sang một bên chống tay nhìn cô, ánh mắt bỗng chốc thu lại tia cợt nhả, thay vào đó là sự nghiêm túc, sắc bén đến bức người.
“Chúng ta cần làm rõ một số chuyện. Bây giờ tôi hỏi, em phải thành thật khai báo, tôi có thể xem xét khoan hồng không tính sổ. Nếu em vẫn ngoan cố giảo biện che giấu, thì đừng trách sao tôi đè em ra nắc đến khi không lết nổi xuống giường.”
Đang yên đang lành sao cái mặt lại đanh lại như Diêm vương thế kia? Lâm Nhạc chớp chớp mắt, trong lòng nhảy lô tô. Chú ấy định hỏi cung cái gì? Mình còn đang muốn chất vấn vì sao lại bị đưa lên giường đây này, chưa kịp há mồm thì đã bị ép làm tội phạm.
“Anh… anh định hỏi cái quái gì?”
“Lâm Kỳ và Lâm An… rốt cuộc là sản phẩm tinh trùng của gã nào?”
Lâm Nhạc giật thót mình, nhịp tim đập hẫng một nhịp. “Sao… sao đột nhiên anh lại moi móc chuyện này ra hỏi?”
Mộ Thần rướn người sát lại, hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt cô, gằn giọng: “Trả lời thẳng vào vấn đề. Có phải hai đứa nghiệt chủng… à không, hai đứa nhỏ đó là con ruột của anh không?”
Lâm Nhạc kinh ngạc đến mức mồm há hốc không khép lại được. Sao chú ấy lại hỏi thẳng thừng, đâm chém như thế? Chẳng lẽ… chú ấy đã đi xét nghiệm ADN hay bắt thóp được bí mật gì rồi sao? Cố gắng trấn tĩnh, cô ép mình nở nụ cười khinh khỉnh, chống chế:
“Đầu óc anh bị úng nước à? Con do tôi mang nặng đẻ đau, liên quan cái đéo gì đến nòi giống của anh mà nhận vơ? Anh nghe con hồ ly tinh nào bịa đặt buôn dưa lê thế? Em đéo rảnh rỗi giải đáp mấy câu hỏi điên khùng của anh đâu, mau cút ra để em còn về công ty đi làm!”
“Đéo có con hồ ly tinh nào cả, mà chính miệng em đã ướt át rên rỉ thừa nhận với anh vào đêm hôm qua trên cái giường này. Nếu hôm nay em không nhả ra sự thật, thì cả đời này đừng hòng tôi cho phép em bước chân ra khỏi cánh cửa phòng này.” Mộ Thần khóa chặt hai tay cô lại, ánh mắt không cho phép bất kỳ sự lảng tránh nào.
Lâm Nhạc như bị sét đánh trúng đỉnh đầu. Mình thừa nhận sao? Đụ má, sao cái mồm rượu chè của mình lại ngu ngốc vạch áo cho người xem lưng, khai toẹt ra cái bí mật sống để bụng chết mang theo như thế chứ! Rốt cuộc đêm qua trong cơn đê mê, khoái cảm ập đến, mình còn lỡ lời rống lên những bí mật tày đình nào nữa?
“Đêm qua… là do tôi bị hạ xuân dược, đầu óc quay cuồng toàn ảo giác, lên đỉnh sướng quá nên ăn nói xằng bậy thôi! Lời của một con đàn bà đang phê thuốc mà anh cũng tin sái cổ à?” Lâm Nhạc cắn răng phản bác.
“Chỉ cần là lời thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn dâm đãng của em, dù là rên rỉ hay chửi bới, anh đều tin sái cổ. Nhạc Nhạc, trả lời anh ngay, người phụ nữ bị anh đâm nát màng trinh trong đêm ở khách sạn bảy năm trước… có phải là em không?” Mộ Thần nhìn xoáy sâu vào đồng tử cô, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang sức mạnh áp đảo.
Lâm Nhạc im bặt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô đưa ánh mắt phức tạp, đan xen giữa yêu hận, tủi hờn và bi thương nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm cạnh. Ánh mắt anh quá đỗi ôn nhu, lại chứa đựng cả sự mong mỏi khát khao, cô không sao nhìn thấu được tâm can anh đang toan tính điều gì.
Nhưng dù có dối gạt lấp liếm đến mấy, giấy đéo bao giờ gói được lửa. Bí mật đã bị xé toạc, cô không muốn tiếp tục sống chui lủi, thấp thỏm nữa. Hít một hơi thật sâu, Lâm Nhạc đẩy mạnh tay anh ra, vùng ngồi dậy, ánh mắt sắc như dao lạnh lùng tuyên bố:
“Đúng! Người dạng chân cho anh làm tình đêm đó chính là tôi. Thì sao nào? Giờ sự thật phơi bày rồi, anh định xử lý tôi thế nào? Hay là anh muốn dùng quyền lực của Mộ thị cướp đi hai đứa con do tôi rặn đẻ ra? Tôi nói thẳng cho anh biết, Mộ Thần, nếu anh dám động đến một cọng lông của bọn trẻ, tôi tuyệt đối sẽ sống mái với anh. Bọn trẻ là khúc ruột của tôi, đéo một kẻ nào có quyền giằng chúng khỏi tay tôi!”
“Chỉ vì cái suy nghĩ ngu ngốc sợ anh cướp con này… mà em đã nhẫn tâm ôm bụng bầu, âm thầm trốn chạy, bỏ mặc anh sống trong tận cùng của sự dằn vặt suốt bảy năm trời ròng rã sao?”
Trái ngược hoàn toàn với sự xù lông nhím, căng thẳng tột độ của Lâm Nhạc, Mộ Thần lại bất ngờ buông thõng vai. Gương mặt sắc lạnh của anh bỗng chốc giãn ra, một nụ cười mãn nguyện, cực kỳ thích thú và hạnh phúc lan tỏa đến tận đáy mắt.
Anh nhẹ nhàng nhích lại gần, vươn ngón tay thon dài gõ một cái “cốc” yêu chiều lên trán cô, trách mắng bằng giọng ngọt ngào sủng nịnh:
“Đồ đại ngốc! Em có biết cái bộ não nhỏ bé của em suy diễn ngu ngốc, ấu trĩ đến mức nào không?”
“Anh… anh không thấy tức điên lên vì bị tôi – cô cháu gái trên danh nghĩa – gài bẫy lên giường sao? Anh không nghi ngờ tôi dùng lồn tính kế bẫy anh đổ vỏ à?” Lâm Nhạc ngơ ngác, không hiểu cái thái độ quay xe khét lẹt này là sao.
“Anh là người nuôi em lớn từ lúc em còn mặc tã lọt lòng, từng cọng lông của em anh còn nắm rõ, em là con người lương thiện thế nào anh đéo biết chắc? Bây giờ đổi chủ đề đi, em đã vạch chân ăn sạch sành sanh đời trai tân của anh, cướp đi tinh trùng quý giá của anh để đẻ ra hai đứa nhỏ, rồi giấu diếm sự thật đéo cho anh nhận mặt con. Em đang định giở thói ăn quỵt, trốn tránh trách nhiệm bồi thường trinh tiết cho anh đấy à?” Mộ Thần làm mặt ủy khuất, trơ trẽn chất vấn.
Cái tình huống chó má gì thế này! Rõ ràng anh ta tước đoạt sự trong trắng của mình, thế mà đéo thèm tức giận hay đòi giành con, lại quay ngoắt 180 độ giở trò lưu manh bắt mình dạng háng chịu trách nhiệm cho cái “đời trai” của anh ta sao?
Chịu trách nhiệm cái lồn gì chứ! Người chịu thiệt thòi, bị đụ rách bướm, rồi rặn đẻ banh háng đau thấu xương là bà đây cơ mà! Bà đéo thèm ăn vạ đòi anh đền bù thanh xuân thì thôi, cớ gì anh lại mặt dày vác mặt ra đòi bồi thường?
“Đụ má… anh có thấy anh sống ngược đời, vô sỉ quá không? Trên cái thế giới này có thằng đàn ông nào đụ phụ nữ mang bầu rồi lại há mồm bắt đàn bà chịu trách nhiệm không? Người bị vắt kiệt nước, chịu thiệt thòi là tôi đây này!” Lâm Nhạc đỏ bừng mặt, gắt gỏng chửi.
Nhìn bộ dạng xù lông, bĩu môi hờn dỗi như mèo nhỏ của Lâm Nhạc, trái tim Mộ Thần như tan chảy thành nước. Khóe môi anh cong lên một nụ cười vô lại mà say đắm. Anh rướn người sát lại, bàn tay to lớn, thô ráp nâng niu chạm vào bầu má ửng hồng của cô, đôi mắt thâm tình nhũn ra như kẹo kéo nhìn sâu vào mắt cô, giọng nam trầm ấm khàn khàn cất lên:
“Được thôi, nếu em sợ thiệt thòi, vậy thì để anh dùng cơ thể này, dùng cả nửa đời còn lại đâm chồi nảy lộc, chịu trách nhiệm dập tắt mọi dục vọng của em trên giường nhé. Nhạc Nhạc… em có đồng ý làm phu nhân…”
“Cạch!”
“Ba ơi, ở dưới nhà… ớ… tiểu An vào phá đám nhầm lúc rồi thì phải, ba mẹ cứ cởi đồ tiếp tục đè nhau đi nhé!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận