Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bị cắt đuôi một cách ngoạn mục, gã đàn ông lái chiếc xe đen tức tối đập mạnh tay vào vô lăng chửi thề: “Địt mẹ, thằng ranh con này có mọc cánh à!”
Hắn ta tấp xe vào lề đường, mồ hôi vã ra, run rẩy rút điện thoại gọi cho chủ nhân: “Cô chủ… xin lỗi, tôi mất dấu thằng nhóc đó rồi.”
Ở đầu dây bên kia, giọng nói the thé chói tai của Mục Tử Yên rít lên điên cuồng: “Đồ ăn hại! Cơm tao nuôi mày bằng thừa à? Chỉ bám đuôi một thằng ranh con miệng còn hôi sữa mà cũng để xổng mất! Địt mẹ, lũ chúng mày đéo làm được cái tích sự gì cả!”
Sự thật là từ sau hôm bị Mộ Thần đá văng, Mục Tử Yên đã ngấm ngầm bỏ một số tiền lớn thuê thám tử và giang hồ túc trực ngày đêm trước khu chung cư cũ của Lâm Nhạc để tìm cơ hội bắt cóc, giết người diệt khẩu. Nhưng ả đéo hề biết rằng, mẹ con Lâm Nhạc đã thu dọn hành lý, dọn hẳn vào biệt thự xa hoa, canh phòng cẩn mật của Mộ Thần từ lâu rồi.
Bám theo Lâm Kỳ thất bại, ả tức nổ ruột, nghiến răng chỉ thị: “Tao cho bọn mày một cơ hội cuối cùng! Chuyển mục tiêu, mang quân đến cắm trại phục kích trước cổng tổng bộ Mộ thị cho tao! Canh chừng con phò Lâm Nhạc, tìm bằng được cơ hội lúc nó đi một mình để bắt cóc, xử lý nó cho tao!”
“Rõ, cô chủ!”
Suốt nhiều ngày ròng rã ăn chực nằm chờ, bọn chó săn của Mục Tử Yên luôn rình rập trước cổng Mộ thị. Thế nhưng, Mộ Thần bảo vệ người phụ nữ của mình kín kẽ đến mức ruồi bay không lọt, lúc nào Lâm Nhạc ra khỏi cửa cũng có anh kề bên, hoặc có vệ sĩ hộ tống, khiến bọn chúng đéo có cơ hội nào hạ thủ.
Cho đến một buổi trưa định mệnh, Lâm Nhạc nhận được cuộc gọi hẹn gặp từ Phó Mạnh Đình. Tranh thủ giờ nghỉ, cô một thân một mình đi bộ qua nhà hàng đối diện công ty. Thời cơ ngàn năm có một đã đến, gã đàn ông lập tức vứt điếu thuốc đang hút dở, hòa vào dòng người lén lút bám theo gót chân cô.
Lâm Nhạc đẩy cửa kính bước vào không gian sang trọng của nhà hàng. Đảo mắt quanh một vòng, cô nhận ra bóng dáng quen thuộc của Mạnh Đình đang ngồi ở góc khuất vẫy tay. Cô nở nụ cười tươi tắn, bước tới kéo ghế ngồi xuống.
“Anh đến một mình sao? Lệ Quân đâu rồi ạ?” Lâm Nhạc ngó nghiêng hỏi.
“Anh đến một mình. Lệ Quân bảo bận chút việc nên đéo đến được. Em muốn ăn gì, hôm nay anh bao trọn gói.” Mạnh Đình nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình.
“Dạ thôi, em ăn sáng muộn nên đéo thấy đói. Em uống ly nước cam là được rồi ạ.”
Phục vụ mang nước lên, Mạnh Đình khẽ khuấy ly cà phê đen đắng ngắt của mình. Bầu không khí bỗng chốc chùng xuống. Anh ngước đôi mắt chất chứa đầy bi thương nhìn cô, giọng nói khàn khàn cất lên:
“Nhạc Nhạc… dạo này em và anh ta sống chung một nhà, vẫn ổn chứ?”
“Dạ… chú ấy đối xử với em và bọn trẻ rất tốt. Tụi nhỏ cũng đã mở miệng gọi chú ấy là ba ba rồi.” Lâm Nhạc gật đầu, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười hạnh phúc khi nhắc đến Mộ Thần.
Nhìn nụ cười rạng rỡ, phát ra từ tận đáy lòng đó của cô, Mạnh Đình cảm thấy trái tim mình như bị lăng trì. Anh hít một hơi thật sâu, chắp hai tay lại trên bàn, run rẩy hỏi câu hỏi cuối cùng để tự phán quyết cái chết cho trái tim mình:
“Nhạc Nhạc… em hãy trả lời anh một câu thật lòng. Qua ngần ấy năm anh ta vô tình bỏ mặc mẹ con em sống trong cực khổ, phải chăng… trong sâu thẳm trái tim em, em vẫn còn yêu, vẫn thèm khát anh ta sao?”
Đứng trước sự truy vấn trực diện của Mạnh Đình, Lâm Nhạc không hề lảng tránh. Cô ngước đôi mắt trong veo, kiên định nhìn thẳng vào anh:
“Anh Mạnh Đình, em xin lỗi… Thật ra, từ trước đến nay, trái tim em chưa bao giờ ngừng yêu anh ấy. Cả thể xác lẫn linh hồn em đều chỉ hướng về Mộ Thần. Bảy năm trước em trốn chạy vì hiểu lầm anh ấy không yêu em, chỉ coi em là cháu gái. Nhưng giờ sự thật đã sáng tỏ, anh ấy cũng yêu em. Em đã đánh mất thanh xuân của mình, bọn trẻ cũng thiếu thốn tình cha quá lâu rồi. Lần này, em sẽ bám chặt lấy anh ấy, em tuyệt đối đéo buông tay hay lùi bước thêm một lần nào nữa.”
Từng lời, từng chữ thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn của Lâm Nhạc sắc bén như những nhát dao chém đứt mọi tàn dư hy vọng cuối cùng của Mạnh Đình. Anh đã thua, thua trắng bụng. Bảy năm trời ròng rã âm thầm kề cận, chở che, chăm sóc mẹ con cô, anh từng ảo tưởng sắt đá cũng có ngày mòn, rằng một ngày nào đó cô sẽ dang chân mở lòng đón nhận anh.
Nhưng anh sai rồi. Tình yêu đéo có chỗ cho sự thương hại hay cố gắng. Kẻ đến sau vĩnh viễn chỉ là một vai phụ thảm hại. Anh mỉm cười, một nụ cười đắng chát, gật đầu chấp nhận bản án tử hình cho tình yêu đơn phương của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận