Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn bóng lưng thanh mảnh của Lâm Nhạc khuất dần sau cánh cửa nhà hàng, trái tim Phó Mạnh Đình hoàn toàn trống rỗng, nguội lạnh. Cô ấy đã đi rồi, mang theo cả đoạn thanh xuân tình ái mà anh dốc lòng vun đắp.
Đêm đó, Mạnh Đình tìm đến một quán bar ồn ào, xập xình tiếng nhạc chát chúa. Anh gọi hết chai rượu mạnh này đến chai rượu mạnh khác, nốc ừng ực như nước lã để mong thứ chất lỏng cay xè thiêu đốt cổ họng kia có thể làm tê liệt đi nỗi đau xé ruột xé gan trong lồng ngực. Nhưng đéo có tác dụng, càng nốc, hình bóng của Lâm Nhạc lại càng hiện lên mồn một, giày vò tâm can anh.
Bất chợt, một bóng hồng lả lơi ập tới. Chiếc túi xách đính đá hàng hiệu bị ném phịch xuống mặt bàn kính ngay trước mặt anh. Mạnh Đình nhíu đôi mày kiếm, lờ đờ nhấc mí mắt nặng trịch lên nhìn. Đập vào mắt anh là gương mặt trát đầy phấn son, đôi môi tô đỏ chót đầy mưu mô của Mục Tử Yên.
“Anh họ! Xem ra là bị tình yêu đá văng, đang ngồi đây uống rượu giải sầu, thất tình rồi đúng không?” Ả nhếch mép cười cợt nhả, kéo ghế cọ mông ngồi phịch xuống bên cạnh.
“Sao cô lại vác mặt đến cái chốn này?” Mạnh Đình gầm gừ, tiếp tục nốc cạn ly rượu.
“Vô tình đi ngang qua, thấy ông anh họ tài giỏi của em đang gục ngã thảm hại thế này thì ghé vào an ủi thôi. Anh họ à, thời buổi này, tình yêu đâu phải cứ ngoan ngoãn đứng nhìn, cao thượng hy sinh là có được. Muốn ăn được thịt mỡ, muốn đưa đàn bà lên giường thì phải dùng thủ đoạn, phải có tính toán chứ!”
Mạnh Đình cau mày: “Thủ đoạn cái đéo gì? Cô sủa rõ ra xem nào.”
Mục Tử Yên đảo mắt xảo quyệt quanh quán bar, rồi thò đôi bàn tay sơn móng đỏ chót vào túi xách, móc ra một gói nilon nhỏ xíu chứa chất bột màu trắng đục, lén lút đẩy về phía tay Mạnh Đình, hạ giọng đầy dâm tà:
“Đây là xuân dược loại cực mạnh, hàng hiếm đấy. Anh cứ việc hẹn con điếm Lâm Nhạc ra ngoài uống nước, lén thả một chút bột này vào ly của nó. Em đảm bảo chưa đầy năm phút sau, cả cơ thể nó sẽ nóng rực lên, ngoan ngoãn giạng háng, uốn éo rên rỉ quỳ lạy van xin anh đụ nó. Đến lúc đó gạo nấu thành cơm, nó thất thân với anh rồi thì còn mặt mũi nào quay về liếm chân Mộ Thần nữa? Cô ta chắc chắn sẽ là đồ chơi của riêng anh thôi!”
Nhìn chằm chằm vào gói thuốc nhơ nhớp trên bàn, đồng tử Mạnh Đình co rút lại kinh tởm. Anh thừa biết thủ đoạn hạ thuốc bẩn thỉu này. Sự ghê tởm trào dâng, anh lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt người em họ ác độc:
“Mục Tử Yên, thứ thuốc rác rưởi này cô lấy từ cái hố phân nào ra vậy?”
“Anh quan tâm xuất xứ làm đéo gì! Chẳng phải em đang muốn hiến kế giúp anh lên giường ăn sạch người phụ nữ anh yêu sao?” Ả vênh váo đáp.
“Ông đây đéo cần cái thứ dơ bẩn này!”
“Không cần? Anh bị điên à? Tại sao không cần?”
“Nếu muốn chiếm đoạt thân xác người phụ nữ anh yêu mà phải dùng đến cái thủ đoạn đê hèn, hiếp dâm bằng thuốc kích dục thế này, thì thà anh cô độc thủ dâm cả đời còn hơn! Anh đéo bao giờ cho phép bản thân làm tổn thương cô ấy, khiến cô ấy phải ghê tởm, hận thù anh đến tận xương tủy. Cảm giác bị người con gái mình yêu hận thù, tởm lợm còn đau đớn gấp vạn lần việc phải nhìn cô ấy rên rỉ dưới thân thằng đàn ông khác, cô hiểu chưa?”
“Anh họ, đầu óc anh bị úng nước rồi! Đàn ông đéo gì mà hèn nhát, nhu nhược thế? Tình yêu là phải tranh giành, vạch đùi ra mà chiếm đoạt. Dùng chút mưu mẹo đưa nhau lên giường thì có gì sai? Em khinh bỉ cái tư tưởng đạo đức giả của anh!” Mục Tử Yên rít lên, tức điên.
“Cút đi! Cuốn gói đem cái thứ rác rưởi này của cô biến khuất mắt tôi! Tình yêu của tôi là sự bảo bọc, là hy sinh. Chỉ cần cô ấy nở nụ cười hạnh phúc, tôi thà lùi bước sống trong bóng tối. Còn loại mưu mô đê tiện cướp đoạt như cô, rồi sẽ có ngày bị quả báo lột da thôi. Biến ngay, tôi muốn uống rượu một mình!” Mạnh Đình gầm lên, hất đổ gói thuốc.
“Được! Là do anh ngu ngốc từ chối lòng tốt của tao. Sau này có thèm khát cái lồn của nó đến chảy dãi, quỳ lạy van xin thì tao cũng đéo giúp đâu!”
Mục Tử Yên chửi đổng, vớ lấy túi xách, giậm chân đùng đùng quay đít bỏ đi.
Mạnh Đình thở hắt ra, tiếp tục rót đầy ly rượu nốc cạn. Ở một góc khuất tối tăm gần đó, Phùng Lệ Quân đã lặng lẽ đứng chứng kiến trọn vẹn màn kịch. Cô đã nghe thấy tất cả. Dù đéo biết rõ mối thâm thù huyết hải giữa Tử Yên và Lâm Nhạc, nhưng bản chất nham hiểm của mụ đàn bà kia cô đã nhìn thấu. Khoảnh khắc thấy người đàn ông cô yêu dứt khoát từ chối thứ thuốc kích dục bẩn thỉu kia, bảo vệ sự trong sạch của Lâm Nhạc, trái tim Lệ Quân vừa ngưỡng mộ, lại càng thêm quặn thắt xót xa.
Cô chầm chậm bước tới, thả mình ngồi xuống chiếc ghế đẩu ngay sát cạnh Mạnh Đình.
Hơi men bốc lên đỉnh đầu khiến tầm nhìn của Mạnh Đình mờ đi. Tưởng con em họ lì lợm quay lại càm ràm, anh gắt gỏng không thèm nhìn: “Chẳng phải tôi đã bảo cô cút đi sao? Tôi muốn ở một mình cơ mà!”
“Là em đây.”
Giọng nói mềm mại, chua xót cất lên. Mạnh Đình khựng lại, đôi mắt ướt át lờ đờ chớp chớp nhìn sang bên cạnh. Thấy khuôn mặt thanh tú của Lệ Quân, anh nhếch mép cười buồn bã:
“À… là Quân Quân sao… anh còn tưởng là con ả điên kia…”
“Anh uống nhiều quá rồi, để em dìu anh về khách sạn.” Lệ Quân vươn tay định đỡ anh.
“Đừng cản anh! Quân Quân, em nói xem, anh có điểm đéo nào tồi tệ hơn thằng khốn Mộ Thần đó? Vì sao mười năm qua anh cày cuốc, âm thầm chở che mà cô ấy đéo thèm dạng chân chọn anh, lại đi đâm đầu vào cái thằng đã ruồng bỏ cô ấy chứ? Tại sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận