Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh say bét nhè rồi, đừng nói sảng nữa, đứng lên đi về với em!” Lệ Quân nghẹn ngào, cố kéo cánh tay nặng trịch của anh vắt qua vai mình.
“Anh đéo say! Em buông anh ra, anh phải uống tiếp cho đến khi quên được Nhạc Nhạc!” Mạnh Đình vùng vằng hất tay cô ra, rống lên đập bàn.
Tiếng rống đau thương gọi tên Nhạc Nhạc của anh như một nhát dao bầu đâm phập vào trái tim vốn đã rỉ máu của Lệ Quân. Nước mắt cô ứa ra. Vượt qua mọi sự kháng cự của một gã nát rượu, Lệ Quân dùng hết sức bình sinh, quàng tay ôm chặt lấy eo Mạnh Đình, khó nhọc xốc nách, dìu cái thân hình cao lớn ngả nghiêng của anh lết ra khỏi quán bar.
Dọc đoạn đường lên taxi rồi trở về phòng khách sạn, cái miệng sặc sụa mùi rượu của Mạnh Đình cứ không ngừng nỉ non, lầm bầm gọi tên “Nhạc Nhạc… Nhạc Nhạc của anh…”. Mỗi một lần cái tên ấy thốt ra, là một lần Lệ Quân cảm thấy hô hấp mình bị bóp nghẹt, nước mắt lã chã rơi ướt đẫm cả mảng áo trên vai anh.
Còn nỗi đau đớn, nhục nhã nào tột cùng hơn việc phải ôm ấp, kề sát người đàn ông mình yêu say đắm, nhưng trong cơn mộng mị, anh ta lại điên cuồng khao khát gọi tên người con gái khác—lại còn là cô bạn thân chí cốt của mình? Anh đau đớn vì tình yêu không được đền đáp bao nhiêu, thì em cũng đang quằn quại, chết mòn trong cái mối tình đơn phương câm lặng này bấy nhiêu. Anh có biết không?
Chật vật mãi, Lệ Quân mới ném được thân xác nặng nề của Mạnh Đình lên chiếc giường êm ái. Cô đứng lặng nhìn khuôn mặt nam tính đỏ gay vì rượu, hàng lông mày nhíu chặt thống khổ của anh. Lệ Quân đưa mu bàn tay quệt ngang dòng nước mắt mặn chát, chỉnh lại góc chăn cho anh rồi định lặng lẽ quay gót trở về phòng mình.
Nhưng vừa xoay người nhấc gót, một bàn tay to lớn, nóng rực như lửa đã vươn ra, vồ lấy cổ tay cô kéo giật mạnh lại. Lực kéo quá bất ngờ khiến Lệ Quân mất đà, ngã nhào ngửa ra sau, rơi trọn vào vòm ngực săn chắc, hơi thở sực mùi cồn của Mạnh Đình.
“Đừng đi… Nhạc Nhạc, xin em đừng bỏ rơi anh thêm lần nào nữa…” Giọng Mạnh Đình khàn đặc, vòng tay siết chặt lấy vòng eo cô như gọng kìm, ép cơ thể cô dán sát vào người anh.
“Nhạc Nhạc! Trong cái đầu não say xỉn của anh chỉ có duy nhất Nhạc Nhạc thôi sao?”
Cơn uất ức kìm nén bao năm vỡ òa, Lệ Quân điên cuồng giãy giụa, hất văng cánh tay anh ra. Nước mắt dàn dụa tuôn rơi, cô khóc nấc lên gào thét:
“Anh mở to con mắt ra mà nhìn cho kỹ đi! Em là Lệ Quân! Đéo phải Nhạc Nhạc! Anh vì cô ấy mà thống khổ, vậy còn em thì sao? Em yêu anh! Em thèm khát anh! Em cũng là con người, em cũng biết đau đớn thấu xương khi thấy anh quỵ lụy vì người khác! Là em ngu ngốc, là em đê tiện bám víu lấy anh dù biết trái tim anh đéo có chỗ cho em. Tàn nhẫn với em như vậy, anh đã vừa lòng chưa?”
Tiếng gào thét nức nở, vỡ nát của Lệ Quân như một luồng điện xẹt qua đại não đang mụ mị vì cồn của Mạnh Đình. Anh lờ mờ chống tay ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, đôi mắt híp lại cố nhìn rõ người con gái đang khóc lóc tơi bời trước mặt.
“Em… em nói cái gì?” Anh lắp bắp.
“Đúng! Em yêu anh! Yêu anh đến phát điên rồi! Anh cứ mải miết chạy theo cô ấy, ngày ngày dùng lời yêu thương nói về cô ấy trước mặt em, anh có biết em bị lăng trì thế nào không? Anh có cần em vạch trần trái tim dơ bẩn của em ra một lần nữa cho anh thủng tai không?”
Mạnh Đình loạng choạng bước xuống giường, lảo đảo tiến về phía Lệ Quân đang đứng tựa vào tường nấc lên từng hồi. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, men rượu đã đánh gục chút lý trí cuối cùng. Tầm nhìn của anh méo mó, ảo giác ập đến. Gương mặt giàn giụa nước mắt của Lệ Quân bỗng chốc mờ đi, dung hòa và biến ảo thành khuôn mặt kiều diễm, quen thuộc của Lâm Nhạc đang rơi lệ vì anh.
“Nhạc Nhạc… em khóc vì anh sao? Em cũng yêu anh sao?” Anh lầm bầm đầy mê muội.
Anh áp sát lại gần, đôi bàn tay to lớn nâng lấy khuôn mặt đẫm lệ của cô, ngón tay cái thô ráp vụng về lau đi từng giọt nước mắt nóng hổi. Và rồi, không để cô kịp phản ứng, Mạnh Đình cúi rạp người, phủ bờ môi nóng rực mùi rượu cồn lên đôi môi run rẩy của cô, mạnh bạo ngấu nghiến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận