Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lệ Quân! Em mở cửa ra đi! Lệ Quân, anh xin lỗi! Chúng ta cần nói chuyện!” Mạnh Đình gào thét, đập cửa đến đỏ cả tay.
Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng chết chóc. Anh chạy xuống quầy lễ tân hỏi thăm thì nhận được câu trả lời lạnh lùng: Vị khách nữ đó đã trả phòng và xách vali rời đi từ lúc sáng sớm. Mạnh Đình ôm đầu gục xuống, trái tim trĩu nặng một mớ hỗn độn, tội lỗi tột cùng.
Vài giờ sau, tại một góc quán cà phê khuất nẻo, Lâm Nhạc hốt hoảng chạy tới khi nhận được tin nhắn hẹn gặp khẩn cấp của Lệ Quân. Vừa nhìn thấy cô bạn thân tiều tụy, đôi mắt sưng húp đeo kính đen to bản, kéo theo chiếc vali hành lý, Lâm Nhạc sửng sốt:
“Quân Quân, có chuyện gì thế? Cậu bị làm sao vậy? Cổ cậu… vết đỏ gì thế kia?” Lâm Nhạc tinh mắt nhìn thấy một vết hôn dâu tây đỏ bầm lấp ló sau cổ áo sơ mi của Lệ Quân.
Lệ Quân vội kéo cổ áo che lại, lảng tránh ánh mắt của bạn, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Mình đéo sao cả. Cậu nghe mình nói đây, thời gian này mình có việc gia đình đột xuất, mình phải xách vali ra sân bay bay thẳng về Mỹ ngay lập tức. Mình không thể ở đây bảo vệ mẹ con cậu được nữa.”
“Gấp gáp đến thế sao? Chuyện gì mà quan trọng thế? Mà khoan đã… lúc nãy mình nghe loáng thoáng bọn nhân viên đồn đại, con mụ Mục Tử Yên đó lại có họ hàng dây mơ rễ má với anh Mạnh Đình sao?” Lâm Nhạc nhíu mày hỏi.
Sắc mặt Lệ Quân đanh lại, cô gật đầu nghiêm trọng: “Đúng thế! Đêm qua mình tình cờ nghe được mụ ta là em họ của anh Mạnh Đình. Mụ ta đã xúi giục, đưa thuốc kích dục xúi anh ấy hạ dược hãm hiếp cậu để đập chậu cướp hoa, nhưng anh ấy là người tử tế, đã thẳng thừng từ chối, mắng mụ ta cút đi. Mụ đàn bà đó là một con rắn độc nguy hiểm, mụ ta thâm hiểm đến thối nát. Mình đi rồi, cậu và hai đứa trẻ tuyệt đối phải cảnh giác cao độ, đừng để mụ ta lén lút cắn trộm, hiểu chưa?”
“Mụ ta dám bày cái trò đê hèn bỏ thuốc tình dục đó sao? Đúng là khốn nạn!” Lâm Nhạc nghiến răng. “Thế cậu bay một mình à? Anh Mạnh Đình có đi cùng cậu không?”
Nghe nhắc đến tên Mạnh Đình, trái tim Lệ Quân lại nhói lên một cơn đau thắt. Nơi tư mật rách nát vẫn đang rỉ máu nhắc nhở cô về đêm hoang lạc đầy nhục nhã. Cô nuốt nghẹn, gượng cười: “Mình đã báo với anh ấy rồi. Anh ấy còn kẹt mớ hợp đồng công việc, sẽ bay về sau. Cậu đừng lo, mình tự túc được. Thôi, trễ giờ bay rồi, mình đi đây. Cậu bảo trọng nhé!”
Nói đoạn, Lệ Quân ôm chầm lấy Lâm Nhạc rồi kéo vali lao vội ra chiếc taxi đang chờ sẵn, không dám quay đầu nhìn lại vì sợ nước mắt sẽ vỡ òa.
Nhìn bóng dáng gấp gáp, trốn chạy của bạn thân, Lâm Nhạc nhíu mày nghi hoặc. Rõ ràng Lệ Quân đang giấu giếm cô một bí mật động trời gì đó.
Trở lại Mộ thị với tâm trạng ủ dột, hụt hẫng vì sự rời đi đột ngột của bạn, Lâm Nhạc lững thững đẩy cửa bước thẳng vào văn phòng chủ tịch. Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xị ra như cái bánh bao nhúng nước của cô, Mộ Thần lập tức vứt ngay cây bút ký hàng tỷ đồng xuống bàn, sải bước tới ôm trọn cô vào lòng, dịu dàng cọ cọ cằm vào đỉnh đầu cô:
“Vợ nhỏ của anh sao thế? Ai ăn gan hùm dám chọc giận cục cưng của anh, mặt mày ủ dột thế kia?”
Lâm Nhạc tựa đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh, rầu rĩ đáp: “Quân Quân vừa xách vali lên máy bay trốn về Mỹ rồi. Cậu ấy đi vội vã, gấp gáp lắm, thái độ kỳ lạ như đang che giấu em chuyện tày đình gì ấy. Cậu ấy cứ thế vứt bỏ em mà đi.”
“Lệ Quân cút về Mỹ rồi sao? Thế là bỏ lại em cho anh thịt chứ gì.” Mộ Thần nhếch mép, ngón tay thon dài khẽ véo yêu cái mũi nhỏ của cô, giọng đầy tính chiếm hữu: “Đã có chồng là anh sừng sững ở đây, em còn tiếc nuối cô bạn thân làm đéo gì. Bất cứ lúc nào em cần người vuốt ve, chịch dạo, anh đều sẵn sàng vạch quần hầu hạ cơ mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận