Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Mạnh Đình ở đầu dây bên kia vô tình nghe trọn vẹn hung tin. Gác lại nỗi đau tình cảm và sự cắn rứt vì Lệ Quân, anh lập tức phóng xe như điên đuổi theo Mộ Thần và Lâm Nhạc ra hiện trường.
Ba người vừa lao đến đại lộ Tân Giao, đập vào mắt là cảnh tượng hỗn loạn. Cảnh sát đã giăng dây phong tỏa. Chiếc xe chở bọn trẻ kính vỡ vụn nát bét, vũng máu đỏ tươi lênh láng trên đường. Mộ Thần nghiến răng, gân cốt căng cứng, ra lệnh gọi xe cấp cứu chở viên tài xế bị đạn bắn thủng vai đi cấp cứu gấp.
Tô đội trưởng của đội trọng án lắc đầu ái ngại: “Báo cáo Mộ tổng, qua trích xuất camera giao thông, đây là một băng nhóm giang hồ vô cùng chuyên nghiệp. Bọn chúng mặc đồ đen che kín mặt, dùng xe không biển số, hành động chớp nhoáng rồi tẩu thoát qua góc chết của camera. Việc khoanh vùng truy vết sẽ mất rất nhiều thời gian.”
“Dùng mọi nguồn lực của Mộ thị, huy động cả trực thăng và hắc đạo cho tôi! Chó cùng rứt giậu, tôi đéo cần biết tốn bao nhiêu tiền, moi tụi nó từ lòng đất lên đây cho tôi!” Mộ Thần gầm rú như một con ác thú mất con.
Cảnh sát tiến hành lấy lời khai hiện trường, sau đó Mộ Thần buộc phải ôm chặt lấy thân hình mềm nhũn, khóc ngất đi của Lâm Nhạc đưa về biệt thự Mộ gia để chờ đợi động thái tống tiền từ bọn bắt cóc.
Về đến nhà, Lâm Nhạc điên loạn đi tới đi lui trong phòng khách. Mỗi giây trôi qua như ngàn vạn mũi dao khoét vào da thịt người mẹ. Bọn khốn đó có đánh đập con cô không? Có bỏ đói chúng không? Nhỡ chúng tàn nhẫn xé xác bọn trẻ thì sao? Càng nghĩ, cô càng không thể ngồi yên, nước mắt giàn giụa, cô vớ lấy túi xách xông ra cửa:
“Không được! Em phải đi tìm bọn trẻ! Em đéo thể ngồi yên chôn chân ở đây nhìn con em gặp nguy hiểm được!”
Mộ Thần lao tới ôm chặt ngang eo cô kéo giật lại, gầm lên xót xa: “Nhạc Nhạc, em tỉnh táo lại đi! Cảnh sát tung lưới khắp nơi còn chưa định vị được hang ổ của chúng, em định lao ra đường tìm bằng niềm tin à? Đi như thế chỉ làm mồi nạp mạng cho chúng nó thôi!”
Mạnh Đình đứng bên cạnh cũng xót xa khuyên nhủ: “Đúng đấy Nhạc Nhạc, em xông ra ngoài lúc này đéo giải quyết được gì, khéo lại chui đầu vào rọ làm vật thế mạng. Hãy bình tĩnh nghe lời Mộ tổng, bọn chúng bắt cóc chắc chắn là vì tiền, chúng sẽ sớm gọi điện thôi.”
…****************…
Cùng lúc đó, tại một nhà kho hoang tàn, u ám nằm tít sâu trong rừng cây ngoại ô thành phố.
Lâm Kỳ và Lâm An bị trói gô tay chân, quăng nằm chỏng chơ trên sàn bê tông bẩn thỉu ở tầng hai. Đôi mắt tinh anh của tiểu thiên tài Lâm Kỳ hé mở, đảo quanh quan sát động tĩnh. Lúc trên xe, khi bọn áo đen ném lựu đạn khói gây mê, cậu đã nhanh trí nín thở, giả vờ xỉu nên lượng thuốc hít vào cực ít. Ngược lại, Lâm An hít no khói nên giờ vẫn đang hôn mê sâu, nằm bẹp như tờ giấy.
Lâm Kỳ nhích người, cọ quậy bò lại gần em gái, khẽ huých đầu gọi: “Tiểu An! Tỉnh lại đi con heo lười! Tỉnh lại mau!”
Nhưng cô bé chỉ rên ư hử, mềm oặt không chút sức lực, thều thào: “Anh hai… em buồn ngủ quá… đầu đau lắm… Khi nào ba mẹ bế súng đến cứu mình vậy anh?”
“Im lặng! Ráng chịu đựng, có anh ở đây rồi, đéo thằng nào đụng được vào sợi tóc của em đâu.” Lâm Kỳ nghiến răng an ủi.
Cậu nhóc lết bằng mông ra khe hở cầu thang nhìn xuống. Tầng trệt có khoảng năm tên giang hồ bặm trợn cầm dao rựa đang canh gác. Chợt, một âm thanh cao vút, the thé đầy sự đanh đá quen thuộc vang lên. Mẹ kiếp, cái giọng khắm lọ này đích thị là của mụ phù thủy già Mục Tử Yên!
“Tụi mày ném hai đứa tạp chủng đó ở đâu rồi?” Ả hất cằm hỏi.
“Dạ thưa cô chủ, trói chặt quăng trên lầu hai rồi. Tụi nó hít thuốc mê cực mạnh, chắc phải ngủ trương thây đến ngày mai.” Tên đàn em xum xoe đáp.
Nghe tiếng bước chân lộc cộc gót giày cao gót bước lên cầu thang, Lâm Kỳ nhanh như cắt bò lùi lại chỗ Lâm An, nhắm nghiền mắt giả vờ chết ngất. Mục Tử Yên đẩy cửa sắt bước vào, đảo mắt nhìn hai thân xác nhỏ xíu bất động, ả nhếch mép cười đầy tàn độc, bệnh hoạn:
“Haha… Tốt lắm! Hai đứa nghiệt chủng, hôm nay là ngày tàn của tụi mày. Lôi điện thoại ra, gọi cho con đĩ Lâm Nhạc vòi tiền chuộc ngay. Moi được tiền xong thì làm theo kế hoạch, xử đẹp băm vằm hai đứa nó ra rồi phi tang, tuyệt đối đéo được để lại bất kỳ dấu vết nào, hiểu chưa?”
Tại phòng khách Mộ gia, tiếng chuông điện thoại di động của Lâm Nhạc reo vang xé toạc không gian tĩnh lặng. Cả ba người lớn giật bắn mình. Cảnh sát hình sự lập tức ra hiệu, gắn máy dò sóng. Lâm Nhạc nuốt khan, run rẩy bấm nút nghe, cố ép giọng bình tĩnh:
“Alo…”
“Cô là con điếm Lâm Nhạc đúng không?” Giọng gã đàn ông ồm ồm, đã qua thiết bị biến âm cất lên.
“Đúng là tôi! Hai đứa con tôi đâu? Bọn anh là ai?”
“Con mày đang nằm trong tay ông đây. Tao cho mày đúng một tiếng đồng hồ. Chuẩn bị sẵn 2 tỷ tiền mặt nhét vào vali. Muốn giữ mạng hai con chó con này thì ngoan ngoãn xách tiền đến điểm hẹn. Trễ một phút, tao gửi ngón tay của tụi nó về cho mày nhặt xác!”
Tít… tít… tít… Đầu dây dập máy ngang xương.
Đội trưởng Tô nhăn mặt: “Mẹ kiếp, bọn chúng dùng sim rác gọi qua trạm phát sóng ảo, quá ngắn, không thể xác định định vị được.”
Mộ Thần ánh mắt tóe lửa, gầm lên với Từ Chính Thuần: “Cậu huy động ngay lập tức 2 tỷ tiền mặt, gom hết trong két sắt các ngân hàng về đây cho tôi. Nhanh lên!”
Lâm Nhạc nghe lời đe dọa đòi cắt ngón tay con, đôi chân cô đứng không vững, sụp xuống sàn nhà. Nước mắt rơi lã chã, cô gục mặt vào ngực Mộ Thần nức nở: “Đều do em… là do em lơ đễnh, đéo bảo vệ tốt bọn trẻ. Lỡ chúng nó có mệnh hệ gì, em chết mất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận