Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng tự trách mình, lỗi đéo phải của em. Anh xin thề lấy mạng sống của mình ra đánh cược, nhất định sẽ moi được bọn khốn đó ra, đưa hai con an toàn nguyên vẹn trở về nhà!”
Mộ Thần ôm siết lấy cơ thể đang run lên bần bật của cô, bờ môi nóng rực hôn liên tục lên đỉnh đầu cô để trấn an. Lửa giận và sát khí trong anh đang cuộn trào bùng nổ, chờ chực thiêu rụi kẻ nào dám đụng vào khúc ruột của anh.
Đứng quan sát toàn bộ cảnh tượng người đàn ông quyền lực ôm ấp bảo bọc vợ con, Phó Mạnh Đình mím chặt môi, sống mũi cay xè. Giờ phút này, anh đã hoàn toàn nhận ra Mộ Thần chính là cha đẻ máu mủ của Lâm Kỳ và Lâm An. Anh từng thầm nguyền rủa, khinh bỉ gã đàn ông tồi tệ nào đó đã vô trách nhiệm vạch đùi bỏ rơi cô bảy năm. Nhưng hóa ra người đó lại là vị tổng tài tàn bạo, xuất chúng Mộ Thần. So về nhan sắc, quyền lực hay sự quyết đoán, anh lấy cái tư cách đéo gì để tranh giành, đọ sức với con sư tử đầu đàn này đây? Mọi khao khát trong anh giờ đây triệt để tàn lụi.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Từ Chính Thuần đã xách theo vali chứa 2 tỷ đồng tiền mặt nặng trịch bước vào. Vừa lúc đó, chuông điện thoại lại réo lên.
Đội trưởng cảnh sát gật đầu ra hiệu: “Lâm tiểu thư, nhớ kỹ, cố gắng dụ dỗ kéo dài cuộc gọi trên một phút để chúng tôi khóa mục tiêu định vị!”
Lâm Nhạc hít sâu, bấm nghe, giọng run rẩy: “Tôi chuẩn bị đủ tiền rồi. Các người muốn giao dịch ở đâu?”
“Tốt. Mày ngoan ngoãn ôm vali tiền, tự lái xe một thân một mình đến khu rừng thông ma ám ở ngoại ô phía Tây. Nhớ kỹ, nếu tao phát hiện có cớm hay chó săn bám đuôi, tao bóp cò nổ tung sọ con mày ngay lập tức. Lên đường đi con đĩ!”
“Từ từ đã! Cho tôi nghe giọng con tôi! Tôi phải chắc chắn bọn trẻ đéo bị gãy tay chân thì tôi mới giao tiền!” Lâm Nhạc gào lên, cố gắng câu giờ.
“Địt mẹ mày lắm mồm thế!” Tên bắt cóc chửi thề, rồi dí điện thoại sát vào miệng Lâm Kỳ.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói bình tĩnh đến rợn người của thằng bé thiên tài: “Mẹ Nhạc Nhạc, ba Mộ Thần, hai người đéo cần lo. Bọn con vẫn còn nguyên vẹn, chưa rụng cọng lông nào đâu. Mẹ cứ mang tiền đến…”
Tít… tít… tít… Tên bắt cóc vội vã tắt máy để tránh bị dò sóng.
Tuy nhiên, đội trưởng Tô đã đập bàn đắc thắng: “Khóa được mục tiêu rồi! Tọa độ phát ra từ khu nhà máy bỏ hoang cách rừng thông 5km. Căn cứ bọn chúng nằm ở đó, còn địa điểm giao tiền chỉ là tung hỏa mù!”
Mộ Thần rút khẩu súng lục mạ bạc nhét vào thắt lưng, sát khí bừng bừng: “Tôi sẽ cùng Nhạc Nhạc đi giao tiền để nhử mồi bọn chúng. Cảnh sát các anh vòng ra phía sau bao vây cái nhà kho chết tiệt đó. Nhạc Nhạc, em xách tiền lên xe, anh sẽ bám theo sau xe em, tuyệt đối đéo để chúng nó chạm vào em.”
“Mộ tổng, đi thế nguy hiểm lắm!” Đội trưởng cản lại.
“Đó là vợ và con tôi, tôi đéo thể khoanh tay đứng nhìn cảnh sát làm việc được!” Mộ Thần quả quyết. Cả Từ Chính Thuần và Phó Mạnh Đình cũng xắn tay áo xung phong đi cùng để ứng cứu.
Trở lại khu nhà kho tồi tàn.
Sau khi nghe lệnh của Mục Tử Yên, gã giang hồ bặm trợn bước lên lầu, vác con dao rựa chỉ thẳng vào mặt Lâm Kỳ: “Xách cổ hai đứa nó lên, di chuyển đến địa điểm giao dịch!”
Bọn đàn em xông tới định xốc nách cả hai. Lâm Kỳ dùng cơ thể bé xíu của mình ôm chặt lấy Lâm An, trừng mắt lạnh lùng như sát thủ, dõng dạc nói:
“Não bọn mày bị chó tha à? Em gái tao bị ép hít thuốc mê quá liều, giờ người nhão ra như cọng bún, ngất xỉu đéo biết trời đất gì. Tụi mày xách theo một cái xác chết nặng trịch đang hôn mê thì di chuyển, tẩu thoát kiểu đéo gì cho nhanh nhẹn? Cứ vứt em tao nằm lại đây, trói mình tao xách đi làm con tin trao đổi tiền là đủ ép mẹ tao rồi. Tao tự đi được, đéo cần cõng!”
Gã cầm đầu vuốt râu suy nghĩ. Đúng là cõng theo một con nhóc bất tỉnh nhân sự lủng lẳng thì quá vướng víu tay chân lúc chuồn lẹ.
“Thằng ranh con này nói cũng có lý. Địt mẹ, xách cổ thằng nhóc này đi theo tao. Để hai thằng lại đây canh chừng con ranh này, lúc nào tao gọi điện báo lấy được 2 tỷ xong thì lôi cổ con nhỏ này ra cắt cổ xử lý. Rõ chưa?”
“Rõ thưa đại ca!”
Lâm Kỳ bị chúng lôi xềnh xệch đi. Nhưng chúng đéo ngờ rằng, trong lúc hỗn loạn, ngón tay nhỏ xíu của cậu nhóc đã khéo léo dùng lực bẻ khóa được chốt của chiếc đồng hồ định vị ném giấu dưới gầm cầu thang, âm thầm gửi tọa độ GPS nhấp nháy liên tục thẳng vào điện thoại của Mộ Thần. Bọn ngu dốt này, hôm nay chọc vào thiên tài là ngày tàn của tụi mày rồi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận