Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên trong chiếc xe hầm hập sát khí đang lao vun vút về phía vùng ngoại ô, không gian căng thẳng đến mức dường như đọng lại thành băng. Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bảng điều khiển của Mộ Thần sáng bừng lên, kèm theo một tiếng “tít” sắc lạnh.
Mộ Thần nhíu chặt đôi lông mày sắc lẹm, liếc mắt nhìn vào màn hình. Một chuỗi tọa độ GPS màu đỏ chót đang nhấp nháy liên tục, báo hiệu vị trí cách họ chỉ khoảng chưa đầy mười cây số. Bàn tay to lớn đang siết chặt vô lăng của anh bỗng chốc cứng đờ, ánh mắt thâm sâu đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn mã hóa. Kẻ nào lại có thể âm thầm gửi định vị chính xác đến thẳng số điện thoại bảo mật tuyệt đối của anh vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này?
Hình bóng nhỏ bé, lạnh lùng và luôn cắm mặt vào chiếc laptop của Lâm Kỳ xẹt qua đại não anh như một tia chớp. Những lần hệ thống tường lửa kiên cố của Mộ thị bị một hacker bí ẩn xâm nhập trêu đùa, những dòng code phức tạp mà một đứa trẻ bình thường đéo bao giờ hiểu nổi… Mọi thứ bỗng chốc xâu chuỗi lại một cách hoàn hảo.
“Đội trưởng Tô!” Mộ Thần gầm lên qua bộ đàm kết nối với xe cảnh sát chạy phía sau, “Vừa có kẻ gửi định vị chính xác tọa độ con tin vào máy tôi. Rất có thể là do bọn trẻ gửi!”
Giọng đội trưởng Tô vang lên đầy hoài nghi: “Mộ tổng, anh có bị mất bình tĩnh quá không? Một đứa trẻ ranh vắt mũi chưa sạch mới sáu tuổi đầu, làm đéo gì có kỹ năng công nghệ cao để qua mặt bọn tội phạm mà gửi định vị chứ! Anh có chắc chắn thông tin này không phải bẫy của bọn chúng không?”
Nghe cuộc hội thoại, Lâm Nhạc đang ngồi co rúm ghế phụ, hai mắt đỏ ngầu vội chồm tới nhìn vào màn hình điện thoại của anh. Như bắt được phao cứu sinh, cô mừng rỡ đến rơi nước mắt, gào lên:
“Là tiểu Kỳ! Chắc chắn là con trai em! Thằng bé là một thiên tài máy tính, một hacker thứ thiệt. Hệ thống mạng của Mộ thị bị đánh sập mấy lần trước đều do một tay thằng bé táy máy làm ra cả đấy! Xin các anh hãy tin tưởng con trai tôi!”
Cả không gian xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Đôi mắt Mộ Thần trợn trừng lên vì kinh ngạc, rồi rất nhanh sau đó, một cỗ tự hào mãnh liệt cuộn trào trong lồng ngực người đàn ông. Con trai của Mộ Thần anh, quả nhiên mang bộ gen ác liệt, đéo phải dạng tầm thường!
Từ Chính Thuần ngồi băng ghế sau lập tức vỗ đùi cái đét, giọng quả quyết: “Nếu đã xác định được hang ổ của bọn chúng, chúng ta phải chia quân ra hành động. Cậu cứ đưa Lâm Nhạc ôm tiền đến địa điểm giao dịch như thỏa thuận để nhử mồi, phân tán sự chú ý của chúng. Còn cái kho bãi theo tọa độ định vị này, để tôi và Phó tổng dẫn đội cảnh sát đặc nhiệm ập vào cứu người!”
Mộ Thần quay đầu lại, đôi mắt rực lửa sát khí nhìn hai người anh em chí cốt, gật đầu đầy tin tưởng: “Giao mạng sống của con gái tôi cho hai cậu. Bất cứ giá nào cũng phải mang tiểu An về an toàn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận