Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khi đó, tại khu rừng thông âm u, rậm rạp và tối tăm như địa ngục ở vùng ngoại ô, Lâm Kỳ đang bị gã giang hồ bặm trợn xách cổ áo lôi đi xềnh xệch. Cậu bé đảo đôi mắt tinh ranh, sắc lẹm quan sát địa hình. Cây cối chằng chịt, gai góc mọc đầy đường, nếu cứ dùng sức lực của một đứa trẻ sáu tuổi để vùng vẫy bỏ chạy thì đéo thể nào thoát khỏi nanh vuốt của mấy gã hộ pháp này. Phải dùng não!
Thấy Lâm Kỳ đi mỗi lúc một chậm chạp, chân nam đá chân xiêu, gã đàn ông cọc cằn đẩy mạnh cậu một cú chửi thề: “Địt mẹ mày đi nhanh cái chân lên! Muốn ăn đòn à?”
Mượn lực đẩy của gã, Lâm Kỳ ngã oạch xuống đám lá khô, ôm chặt lấy bụng, gương mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhó, méo xệch đi vì đau đớn, mồ hôi hột giả vờ tứa ra. Cậu lăn lộn, rên rỉ thảm thiết:
“Á… đau quá… cháu đau bụng quá… sắp đéo chịu nổi rồi!”
“Thằng ranh con, mày định giở trò mèo giả vờ để trốn đúng không? Tao đấm gãy xương mày bây giờ!” Gã đàn ông hung hăng tiến tới, định túm tóc cậu lôi dậy.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã vừa thò tay đến, Lâm Kỳ nhanh trí nặn ra một âm thanh “Bủm… bủm” từ miệng, kết hợp với việc ợ hơi cực kỳ kinh tởm. Mùi hôi thối từ đống rác rưởi phân hủy ngay sát chỗ cậu nằm bốc lên nồng nặc. Gã đàn ông giật thót mình, vội vã bịt mũi thụt lùi lại ba bước, mặt mày nhăn nhó buồn nôn:
“Mẹ kiếp! Thằng nhãi ranh, mày… mày ỉa mẹ ra quần rồi đấy à? Thối đéo chịu được!”
“Cháu… cháu bị tiêu chảy cấp… cháu muốn đi ỉa, phân sắp trào ra quần rồi!” Lâm Kỳ tiếp tục diễn nét quằn quại, rên la thảm thiết.
Gã cầm đầu đi phía trước cũng không chịu nổi cái mùi thối hoắc bốc lên, gã lấy tay phẩy phẩy trước mũi, chỉ tay vào hai tên đàn em đi chót: “Hai đứa mày ở lại đây canh chừng cho nó ỉa đái giải quyết đi! Bẩn thỉu đéo chịu được. Tao và mấy đứa kia ra điểm hẹn kiểm tra tình hình trước. Nhớ trông coi cẩn thận, nó mà sổng là tao lột da tụi mày!”
Bọn chúng chia nhau ra đi. Lâm Kỳ cúi gằm mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. Đám ngu ngốc óc bã đậu, dụ chúng mày dễ như ăn kẹo.
Cậu ngước đôi mắt ươn ướt, tỏ vẻ vô tội nhìn hai tên còn lại: “Bụng cháu đau quá, sắp phọt ra rồi… Nhưng ở đây trống trải quá cháu đéo ỉa được. Hai tay cháu bị trói ngoặt ra sau thế này thì tự tụt quần kiểu gì? Hay là… hai chú tụt quần giúp cháu, rồi tí nữa cháu ỉa xong, hai chú lấy lá cây chùi đít giúp cháu nhé?”
Nghe thằng nhóc yêu cầu chùi đít, hai gã giang hồ mặt mày xám ngoét, nhìn nhau buồn nôn lợm giọng. Một tên nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, gắt gỏng: “Cái mặt tiền đẹp trai của ông đây mà phải đi chùi cứt cho mày à? Đéo có chuyện đó đâu!”
Tên còn lại bước tới, thô bạo rút con dao bấm cắt phăng sợi dây thừng trói tay Lâm Kỳ: “Cởi trói cho nó tự xử đi. Một thằng nhãi ranh miệng còn hôi sữa, chạy đéo thế nào thoát khỏi tay anh em mình. Này ranh con, mày mà giở trò thì tao băm vằm mày ra đấy!”
Lâm Kỳ xoa xoa cổ tay hằn vết đỏ, ngoan ngoãn gật đầu: “Hai chú nhích ra xa đằng kia một chút đi, cháu bị điết lỵ, ỉa mùi kinh tởm lắm, bám vào quần áo các chú lại thúi hoắc đấy!”
Nói rồi, cậu lủi thẳng vào bụi rậm rạp um tùm. Vừa khuất bóng, cậu liên tục tạo ra những âm thanh rột rột khiến hai tên kia tởm lợm, tự động lùi ra xa chục mét. Thừa cơ hội bọn chúng không để ý, Lâm Kỳ uốn éo cơ thể nhỏ bé, linh hoạt như một con lươn, men theo những rặng cây bụi gai góc, cắm đầu cắm cổ lẩn trốn thật nhanh vào sâu trong màn đêm tăm tối, biến mất không để lại một dấu vết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận