Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoảng mười lăm phút trôi qua, sương lạnh buốt giăng đầy khu rừng, hai gã giang hồ đứng đợi đến tê cóng hai chân mà vẫn đéo thấy thằng nhóc lú mặt ra. Một tên sinh nghi, cất giọng gọi lớn:
“Ê nhãi ranh! Mày ỉa xong chưa? Ỉa trôi mẹ cả ruột ra rồi à?”
Đáp lại hắn chỉ là tiếng gió rít qua những tán thông già. Linh cảm có chuyện đéo lành, bọn chúng chửi thề một tiếng, rút dao xông thẳng vào lùm cây bụi rậm. Nhưng đập vào mắt chúng chỉ là một bãi đất trống không, làm đéo có dấu vết cứt đái hay thằng nhóc nào ở đó!
“Địt mẹ! Chúng ta bị thằng ranh con đó dắt mũi rồi! Mau tản ra tìm, không đại ca lột da anh em mình mất!” Hai tên hoảng loạn, chia nhau rọi đèn pin lùng sục khắp rừng.
Cùng lúc đó, chiếc xe của Lâm Nhạc đỗ xịch lại trước bãi đất trống rợn người trong khu rừng thông ma ám. Xung quanh vắng lặng như tờ, bóng tối đặc quánh như nuốt chửng mọi thứ. Cô bước xuống xe, thân hình mỏng manh run lên bần bật trong gió lạnh, hai tay siết chặt lấy chiếc vali chứa hai tỷ đồng tiền mặt nặng trịch. Cách đó một đoạn không xa, trong bóng tối hòa lẫn bụi cây, Mộ Thần và đội cảnh sát đang nằm rạp xuống đất, nín thở chĩa súng yểm trợ, đôi mắt sắc bén của anh dán chặt vào từng cử động của vợ mình.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi Lâm Nhạc rung lên bần bật. Cô giật thót mình, vội vã bắt máy:
“Tôi đến địa điểm rồi! Các người đang rúc ở xó xỉnh nào?”
“Mày mang đủ tiền chứ? Có con chó săn nào đánh hơi theo sau lưng mày không?” Giọng tên cầm đầu ồm ồm vang lên.
“Tôi đi một mình, tiền trong tay tôi đây. Mau giao con tôi ra!” Lâm Nhạc gắt lên, trái tim đập như muốn vỡ lồng ngực.
“Tốt lắm. Mày ngoan ngoãn xách vali đi thẳng về phía trước năm mươi mét, vứt túi tiền lên tảng đá lớn rồi lùi lại!”
“Không được! Đéo thấy mặt con tôi, tôi tuyệt đối đéo giao nửa xu nào cho các người. Lỡ các người lừa tôi thì sao?”
“Con đĩ lắm mồm! Mày cứ đi về phía trước thì sẽ thấy con mày ngay!” Hắn cúp máy cái rụp.
Lâm Nhạc cắn răng, ôm chặt vali tiền trước ngực, đôi chân run rẩy bước từng bước nặng nhọc về phía trước.
Trong khi đó, tại khu nhà máy bỏ hoang. Phó Mạnh Đình và Từ Chính Thuần cùng đội cảnh sát đặc nhiệm SWAT đã ém quân sát các cửa ngõ. Qua lớp kính vỡ, họ quan sát thấy chỉ còn hai tên côn đồ đang ngồi hút thuốc gác chân lên bàn.
“Hành động!”
Chỉ bằng một cái phẩy tay của đội trưởng, lựu đạn choáng được ném vào trong “Bùm!”. Ánh sáng chói lòa và tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Đội đặc nhiệm phá cửa xông vào như vũ bão, nhanh như chớp khống chế và đè sấp mặt hai tên bắt cóc xuống sàn xi măng lạnh lẽo.
Mạnh Đình và Chính Thuần vội vã lao lên tầng hai. Vừa đá tung cánh cửa sắt, đập vào mắt Mạnh Đình là hình ảnh cô bé Lâm An đang nằm bất động, mặt mày tái nhợt trên mặt đất dơ bẩn. Trái tim anh thắt lại vì xót xa, anh lao tới ôm thốc lấy cơ thể mềm nhũn của cô bé vào lòng, hét lớn:
“Tiểu An! Chú đến cứu cháu đây, tỉnh lại đi!”
Không thấy bóng dáng Lâm Kỳ đâu, Mạnh Đình bừng bừng sát khí, anh điên tiết lao xuống lầu, tóm lấy cổ áo tên bắt cóc nhấc bổng lên, ánh mắt như muốn xé xác hắn ra: “Sủa mau! Một thằng bé nữa chúng mày giấu ở đâu rồi?”
“Dạ… dạ đại ca tha mạng… Thằng nhóc đó đã bị đại ca của bọn tao áp giải đến rừng thông để giao dịch lấy tiền chuộc rồi ạ!” Tên giang hồ sợ són ra quần, lắp bắp khai nhận.
Chính Thuần vội vã báo tin cho Mộ Thần qua bộ đàm: “Đã cứu được tiểu An, con bé bị sốc thuốc mê, chúng tôi đang chở vào viện cấp cứu. Lâm Kỳ đã bị đưa đến chỗ các cậu, cẩn thận nhé!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận