Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trở lại khu rừng thông, ngay lúc Lâm Nhạc chuẩn bị ném chiếc vali tiền lên phiến đá theo yêu cầu, một tên đàn em từ trong lùm cây thở hồng hộc chạy tới, ghé sát tai tên đại ca thì thầm báo cáo chuyện tày đình. Nghe xong, gã cầm đầu trợn trừng mắt, gân xanh nổi đầy trán. Gã vung tay tát một cú trời giáng vào mặt tên đàn em, rống lên điên cuồng:
“Lũ ăn hại! Địt mẹ chúng mày, có một thằng oắt con trói gô rồi mà cũng để xổng mất! Còn đéo mau chia nhau ra cày nát cái khu rừng này tìm nó về đây cho tao!”
Lâm Nhạc đứng cách đó không xa, dù nghe không rõ mồn một nhưng linh cảm người mẹ cho cô biết chuyện giao dịch đã đổ bể, con cô không có ở đây! Cô ôm khư khư vali tiền lùi lại, gắt lên:
“Các người đang giở trò đê tiện gì? Con trai tôi đâu? Trả con cho tôi ngay!”
“Trả con cho mày sao? Ha ha ha…”
Một tiếng cười lanh lảnh, the thé và chua chát rùng rợn vang lên từ trong bóng tối. Từ phía sau tảng đá lớn, một bóng người phụ nữ mặc váy đỏ, đi giày cao gót lộc cộc chầm chậm bước ra. Khuôn mặt ả trát phấn son giờ đây đã tơi tả, đôi mắt đỏ ngầu, vằn vện những tia máu của sự điên loạn. Chính là Mục Tử Yên!
Nhìn thấy gương mặt thâm độc của ả, đồng tử Lâm Nhạc co rút lại, toàn thân lạnh toát. Mọi nghi hoặc bỗng chốc sáng tỏ. Hóa ra kẻ đứng sau giật dây, bỏ tiền thuê bọn súc sinh này bắt cóc, hãm hại hai đứa con thơ của cô chính là mụ đàn bà rắn rết này!
“Mục Tử Yên! Cô bị điên rồi sao? Dám thuê người bắt cóc tống tiền, làm hại trẻ con, cô không sợ pháp luật trừng trị, ông trời quả báo sao?” Lâm Nhạc nghiến răng, căm phẫn mắng nhiếc.
Mục Tử Yên nhếch mép cười tàn độc, bước tới cách Lâm Nhạc vài bước chân, ánh mắt khinh bỉ nhìn lướt qua cô: “Pháp luật sao? Tao đéo quan tâm! Lâm Nhạc, con đĩ lẳng lơ! Kể từ cái ngày mày vác cái lồn của mày quay trở lại đây, dùng dâm kế mê hoặc cướp đi Mộ Thần của tao, hại tao tan cửa nát nhà, bị hủy hôn nhục nhã ê chề, thì cuộc đời tao đã coi như chấm dứt rồi!”
“Tôi đéo cướp của cô cái gì cả! Ngay từ đầu, trái tim của Mộ Thần chưa bao giờ thuộc về cô. Anh ấy chưa từng yêu cô! Tất cả những ảo tưởng danh phận Mộ phu nhân đều do một tay cô đê hèn bỏ thuốc, tự biên tự diễn tự thêu dệt lên. Giấc mộng rác rưởi của cô tỉnh lại đi!” Lâm Nhạc đứng thẳng lưng, không chút nao núng phản pháo.
“Câm mồm! Mày lấy tư cách đéo gì mà lên mặt dạy đời tao? Tao nói cho mày biết, hôm nay tao bày ra cái bẫy này đéo phải vì số tiền 2 tỷ rẻ rách của mày. Mục đích duy nhất của tao là muốn băm vằm hai đứa nghiệt chủng của mày, và tiễn luôn con đĩ là mày xuống suối vàng bồi táng cùng chúng nó!”
Nói đoạn, Mục Tử Yên đưa tay ra sau thắt lưng, lôi phắt ra một khẩu súng lục đen ngòm, họng súng lạnh băng chĩa thẳng vào giữa trán Lâm Nhạc. Nụ cười của ả vặn vẹo, bệnh hoạn đến tột độ:
“Chưa đến giây phút cuối cùng thì đéo biết ai thắng ai thua đâu. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận