Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe thấy tiếng gọi “Ba! Mẹ!” của Lâm Kỳ vọng lên, cả Lâm Nhạc và Mộ Thần như chết đuối vớt được cọc. Mộ Thần hất văng tay cảnh sát ra, nhoài nửa thân người trên xuống vách đá, bật đèn pin trên điện thoại rọi xuống dưới.
Hóa ra, khi rơi xuống vách đá, với phản xạ nhạy bén và trí thông minh hơn người, Lâm Kỳ đã kịp thời quờ tay túm chặt lấy một đoạn rễ cây leo bằng cổ tay mọc chìa ra từ khe nứt của vách đá. Cậu bé đang đu lủng lẳng lơ lửng ở độ sâu khoảng năm mét dưới miệng vực, ngay phía trên một mỏm đá lởm chởm.
“Tiểu Kỳ! Con trai, ráng bám chặt lấy, ba xuống cứu con ngay đây! Tuyệt đối không được buông tay nghe chưa!” Mộ Thần kích động hét lớn, trái tim như muốn nổ tung vì mừng rỡ.
Không chút chần chừ hay sợ hãi tử thần, Mộ Thần cởi phăng chiếc áo khoác vướng víu, chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng. Đội trưởng Tô vội ném cho anh một cuộn dây thừng cứu hộ. Mộ Thần buộc một đầu vào gốc thông lớn, đầu kia quấn quanh eo. Bàn tay to lớn thô ráp của anh bấu chặt vào những gờ đá sắc nhọn, thoăn thoắt đu dây trèo xuống vách đá dựng đứng. Đá nhọn cứa nát rách lòng bàn tay anh rớm máu tươi, nhưng người cha đang cứu con thì làm đéo gì biết đau đớn là gì.
Rất nhanh, Mộ Thần đã tiếp cận được chỗ Lâm Kỳ. Anh đu người lăng tới, vươn một tay ôm trọn, nhấc bổng cái cơ thể bé xíu, run rẩy của cậu nhóc vào vòm ngực vững chãi, rắn như đá của mình.
“Con giỏi lắm, con trai của ba! Đừng sợ, có ba ở đây rồi!” Giọng Mộ Thần nghẹn ngào, hôn lên mái tóc lấm lem bùn đất của cậu bé.
Được ba ôm chặt bảo bọc an toàn trong lồng ngực, Lâm Kỳ vòng hai tay ôm lấy cổ Mộ Thần, cọ cọ cái mũi nhỏ vào vai anh, mỉm cười kiêu hãnh. Với sự trợ giúp kéo dây của đội cảnh sát bên trên, Mộ Thần một tay ôm con, một tay bám đá, khó nhọc trèo lên đến mép vực an toàn.
Vừa đặt chân lên bãi cỏ, Lâm Nhạc đã như kẻ mất trí lao nhào tới. Cô vồ lấy Lâm Kỳ, ôm rịt cậu bé vào lòng chặt đến mức tưởng chừng muốn khảm thằng bé vào lại trong máu thịt mình. Cô khóc nức nở, nước mắt giàn giụa hôn lên trán, lên má, lên khắp khuôn mặt nhỏ nhắn của con:
“Tiểu Kỳ! Đồ ngốc nghếch này, ai mượn con xông ra đỡ đạn cho mẹ hả! Lỡ con có mệnh hệ gì, mẹ sống làm sao nổi trên đời này nữa con ơi!”
Lâm Kỳ đưa bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ vuốt ve lưng mẹ, ra dáng đàn ông trưởng thành an ủi: “Mẹ ngoan nín đi, chẳng phải con đã từng hứa là lớn lên sẽ bảo vệ mẹ khỏi mọi kẻ xấu sao! Đàn ông nói lời phải giữ lấy lời chứ. Con có sao đâu, sứt sát chút da thôi mà.”
Nhìn cảnh tượng hai mẹ con ôm nhau khóc lóc đầy xót xa, Mộ Thần quỳ một gối xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn lấy cả hai mẹ con vào trong lồng ngực rộng lớn, ấm áp của mình. Anh tựa cằm lên đỉnh đầu Lâm Nhạc, giọng khàn đặc đầy yêu thương, sủng nịnh:
“Có anh ở đây rồi. Từ nay về sau, anh sẽ đéo để bất kỳ kẻ nào dám làm tổn thương mẹ con em thêm một lần nào nữa. Cả nhà chúng ta sẽ mãi mãi không xa rời.”
Nhớ đến Lâm An vẫn bặt vô âm tín, Lâm Nhạc hoảng loạn ngước lên: “Kỳ Kỳ, còn em gái con đâu? Tụi khốn đó giấu tiểu An ở đâu rồi?”
“Em đừng lo, trợ lý Từ và Mạnh Đình đã dẫn cảnh sát đột kích kho hàng, cứu được tiểu An an toàn và đưa vào bệnh viện rồi.” Mộ Thần lau nước mắt cho cô trấn an.
Anh quay sang nhìn cậu con trai sáu tuổi đang tỏ vẻ điềm tĩnh, nhếch môi cười tự hào hỏi: “Cái định vị GPS kia, là do nhóc con gửi cho ba đúng không?”
Lâm Kỳ khoanh tay, hất hàm: “Ngoài con ra thì ông nội nào đủ trình bẻ khóa mã hóa gửi vào máy ba được chứ? Phiên bản nhí của chủ tịch Mộ mà lại!”
“Ha ha! Thông minh lắm, cục cưng của ba!” Mộ Thần cười sảng khoái, đưa bàn tay to lớn xoa đầu cậu bé. Hai cha con cụng tay nhau một cái, sự gắn kết tình máu mủ ruột rà thiêng liêng chưa bao giờ rõ ràng và mãnh liệt đến thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận