Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe Lâm Nhạc trực diện đâm trúng tim đen, toàn thân Mạnh Đình cứng đờ, hai bàn tay đan vào nhau run rẩy. Anh cúi gằm mặt, ánh mắt đau đớn, day dứt trả lời:
“Nhạc Nhạc… là do anh khốn nạn. Trong lúc say khướt mất lý trí, anh đã tước đoạt đi sự trong trắng, làm tổn thương nặng nề đến Lệ Quân. Anh là một thằng tồi tệ, anh đéo còn mặt mũi nào để đối diện với cô ấy nữa.”
Lâm Nhạc khẽ cắn môi, nghiêm túc nói: “Anh sai rồi! Tổn thương cô ấy đéo phải vì anh lỡ tước đi màng trinh của cô ấy, mà là vì anh quá nhu nhược, đéo dám đối diện với trái tim mình. Anh có biết, suốt bao nhiêu năm qua, người con gái luôn âm thầm đứng phía sau, yêu anh say đắm, điên cuồng và khao khát được anh ôm ấp chính là Phùng Lệ Quân không? Cô ấy yêu anh đến mức chấp nhận làm người thế thân, chỉ để được nhận lấy chút tình cảm dư thừa của anh đấy!”
Lời nói đanh thép của Lâm Nhạc như tiếng chuông chùa thức tỉnh đại não mụ mị của Mạnh Đình. Phùng Lệ Quân yêu anh sao? Chẳng lẽ những lời gào thét trong nước mắt đêm đó của cô ấy đều là sự thật? Khối tình cảm chân thành, nồng nhiệt đó, anh đã vô tình giẫm đạp, vứt bỏ đi sao?
“Em biết, thứ tình cảm ôm ấp bóng hình em bảy năm qua trong lòng anh đéo dễ gì ngày một ngày hai xóa bỏ. Nhưng em đã làm vợ người ta rồi, thân xác và trái tim em đã dâng hiến trọn vẹn cho Mộ Thần. Anh hãy buông bỏ đi, hãy quay đầu lại nhìn Lệ Quân một lần. Biết đâu… sự cuồng nhiệt và ướt át của cô ấy mới chính là mảnh ghép hoàn hảo, thắp sáng lại nửa đời còn lại của anh thì sao?”
Lâm Nhạc vươn tay vỗ nhẹ lên vai Mạnh Đình, trao cho anh một ánh mắt đầy tin tưởng.
Mạnh Đình ngước lên, đôi mắt bỗng chốc sáng bừng hy vọng, những đám mây mù u ám che lấp lý trí dường như tan biến. Đúng thế, anh phải về Mỹ, đéo phải để trốn chạy, mà là để tìm lại Lệ Quân, bù đắp và chịu trách nhiệm cho cô gái ngốc nghếch đã hy sinh cả thanh xuân vì anh.
“Cảm ơn em, Nhạc Nhạc. Lời khuyên của em đã cứu rỗi cuộc đời anh. Anh nhất định sẽ tìm lại cô ấy, dùng cả phần đời còn lại để chuộc lỗi, đè cô ấy xuống giường mà yêu thương đàng hoàng!” Mạnh Đình mỉm cười rạng rỡ, đứng phắt dậy và bước vội ra khỏi phòng bệnh với tâm thế bừng bừng sức sống.
Tối hôm đó, tại biệt thự xa hoa của Mộ gia.
Sau khi dỗ dành hai đứa trẻ ngủ say trong phòng riêng, Lâm Nhạc mặc một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm mỏng tang, màu đỏ rượu chát, cổ khoét chữ V xẻ sâu khoe trọn khe ngực đẫy đà, rãnh râu sâu hoắm và bầu vú căng mọng. Cô bước ra ban công phòng ngủ chính, đón lấy những cơn gió đêm mát lạnh, nhấm nháp ly vang đỏ, tâm trạng lâng lâng hạnh phúc viên mãn.
Bất chợt, một vòng tay vạm vỡ, rắn chắc từ phía sau vươn tới, ôm siết lấy chiếc eo thon nhỏ của cô. Mùi hương nam tính hừng hực hòa quyện vị tuyết tùng bạc hà xộc thẳng vào khoang mũi khiến cơ thể Lâm Nhạc mềm nhũn, tựa hẳn tấm lưng trần mướt mát vào vòm ngực rộng lớn của người đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận