Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đang đùa giỡn, giọng điệu Cá Voi bỗng chốc trở nên nghiêm túc. Từ sự ung dung, cợt nhả, anh chuyển sang tông giọng dịu dàng, trầm ấm đến nao lòng: “Vậy… Sương Sương cũng giống như họ, mỗi đêm đều phải nghe giọng của tôi mới có thể đi ngủ sao?” Câu hỏi đánh trúng tim đen khiến Trần Ngữ Sương đỏ bừng cả hai má, lan ra tận mang tai… Thứ âm thanh dịu dàng, ma mị dỗ dành này đúng là độc dược, khó ai có thể kháng cự nổi mà không rơi vào u mê tăm tối.
Cô bất giác nhớ lại vô số những đêm khuya thanh vắng, cô cuộn tròn trong chăn, cắm tai nghe dán chặt vào giọng nói của anh. Nhớ lại những khoảnh khắc khoái cảm trào dâng, hai đùi thon vô thức kẹp chặt lấy nhau cọ xát. Đôi gò má ửng hồng rực rỡ vì bị thứ âm thanh đồi trụy, dâm đãng kia đầu độc, tiêm nhiễm, đành bất lực buông xuôi mặc cho bản thân chìm vào giấc mộng xuân ướt át. Trần Ngữ Sương nhớ đến những câu thoại nhẹ nhàng, trầm khàn nhưng lại mang tính sát thương, kinh hãi thế tục của anh. Chính những lời sỉ nhục, ra lệnh đó đã khiến hạ thân cô không ngừng co giật, run rẩy từng đợt. Cô không biết xấu hổ mà vươn tay tự xoa nắn, để khe lồn ồ ạt phun ra thứ chất lỏng dâm thủy ướt sũng, dính nhớp, hoan lạc vỡ òa đạt cao trào giữa đêm khuya thanh vắng.
Cô vừa hồi tưởng lại cảnh tượng dâm mĩ ấy, trong lòng lại trào dâng một nỗi chua xót. Anh có thể dễ dàng, thoải mái thốt ra những lời dâm từ uế ngữ mà cô đến nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Anh dùng giọng nói ma mị ấy dễ dàng dụ dỗ, kéo hàng ngàn cô gái khác chìm đắm vào hố sâu dục vọng, tự thủ dâm vì anh. Mà cô, rốt cuộc cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua cũng chỉ là một con cừu non hiến tế, một trong mười triệu fan bạn gái cuồng nhiệt đó của anh mà thôi.
Một cỗ giận dỗi, hờn ghen không rõ nguồn gốc từ đâu bỗng trào lên nghẹn ứ cổ họng, cô cắn môi đáp lại đầy gai góc: “Nghe chứ! Ngày nào tôi cũng nghe… Cũng giống y hệt như những fan bạn gái khác của anh thôi, cuồng si nghe giọng của nam thần ASMR để đi ngủ.” Nghe thấy nùi thuốc súng nồng nặc trong giọng điệu của cô, Cá Voi bỗng thấy dở khóc dở cười. Nhưng sâu thẳm khi phân tích ý nghĩa lời cô nói, trong lồng ngực anh lại khẽ nhói lên một nhịp đau lòng. Anh hạ giọng, cất lời cực kỳ nhẹ nhàng, kiên định: “Cô và bọn họ… không hề giống nhau.”
“Cô và bọn họ không giống nhau.” Chỉ một câu nói sáu chữ ngắn ngủi ấy thôi đã như một tia nắng ấm áp xé toạc tầng mây mù mịt, đánh tan sạch sẽ mọi sự mất mát, tủi thân trong lòng cô. Trần Ngữ Sương ngây người, trái tim đập loạn nhịp, trong đầu không ngừng tự hỏi: Không giống nhau? Không giống nhau ở điểm nào cơ chứ? Là bởi vì chúng ta đã nói chuyện, chơi game cùng nhau, được coi là bạn bè trên mạng nên thân thiết, quen thuộc hơn? Hay là… vì trong mắt anh, tôi là một tồn tại đặc biệt?
Nhưng Trần Ngữ Sương hèn nhát không dám mở miệng hỏi thẳng. Mặt cô lúc này đã đỏ lựng, nóng hầm hập như đang phát sốt. Cô qua loa hắng giọng ậm ừ đáp lại vài tiếng, cố gắng lắc đầu ném câu nói mờ ám ấy ra khỏi tâm trí. Nhưng con nai con ngỗ nghịch trong lồng ngực thiếu nữ đã bắt đầu chạy nhảy tung tăng loạn xạ. Trái tim đập thình thịch, thình thịch liên hồi như trống trận, không có cách nào phanh lại hay kiềm chế nổi.
Thấy cô im lặng ngượng ngùng, Cá Voi cũng rất tinh tế không dồn ép thêm. Anh bẻ lái sang chủ đề khác, tiếp tục rủ rê: “À đúng rồi, công việc vẽ tranh đã xong. Vậy Sương Sương, cô có muốn cùng tôi nhảy dù ăn gà một ván nữa không?” Đang cần một lối thoát để giải tỏa sự bối rối, Trần Ngữ Sương tất nhiên gật đầu cái rụp, đồng ý không chút do dự.
Khung cảnh trong game hiện lên, hôm nay điểm thả dù tại thành phố Pochinki (P) vẫn là một màn mưa bom bão đạn, máu chảy đầu rơi khốc liệt. Cá Voi chọn chế độ Squad (4 người), hệ thống ghép ngẫu nhiên thêm hai người đồng đội xa lạ nữa vào team. Nhờ mấy hôm nay chăm chỉ bám đuôi theo gót anh làm y tá nhặt bơm máu, trình độ của Trần Ngữ Sương cũng gọi là nhích lên được chút xíu. Lúc bung dù hạ cánh, phát hiện có một team địch đang đáp dù cùng khu vực, cô nhanh nhảu bật micro báo vị trí cho đồng đội.
Giọng nói của Trần Ngữ Sương qua micro trong trẻo, mềm mại và dịu dàng như nước mùa thu. Không hề pha tạp chút giả tạo, làm nũng ẹo thọ nào, ngược lại còn toát lên sự tự nhiên, thanh thoát vô cùng. Bất cứ ai nghe thấy cũng dễ dàng nảy sinh hảo cảm với cô. Đồng đội mang số 3 nghe thấy giọng nữ liền cuống cuồng bật micro. Chất giọng truyền đến nghe ồm ồm, khàn khàn của tuổi vỡ giọng, đích thị là một cậu thiếu niên vắt mũi chưa sạch, có lẽ tuổi đời còn rất trẻ. “Uôi đờ mờ! Team mình có gái này anh em ơi!”
Tên nhóc số 3 phấn khích tột độ, điều khiển nhân vật chạy nhảy loi choi bám đuôi bên cạnh Trần Ngữ Sương. Vừa lúi húi nhặt trang bị, cậu ta vừa bợ đỡ buông lời tán tỉnh: “Chị gái nhỏ ơi, giọng của chị nghe ngọt nước, êm tai thế.” Trần Ngữ Sương không quen đối phó với thể loại trẩu tre thả thính này, cô không biết phải nói gì, bèn chọn cách im lặng, cắm mặt xuống đất cặm cụi nhặt băng gạc, bình máu.
Ván này nhân phẩm của cô đen đủi không tả nổi. Lục tung cả mấy căn nhà, đồ đạc vứt vương vãi trên sàn toàn là rác rưởi vô dụng. Nhặt mỏi tay cũng chỉ mót được vài lon nước tăng lực và một cái chảo xào rau. Cô vừa nhặt cái chảo giắt sau mông, liếc mắt nhìn radar bản đồ thì thấy chấm đỏ hiển thị vị trí của Cá Voi đang di chuyển tiến lại gần. Cô lập tức xoay người chạy ra khỏi nhà để hội quân với anh. Vừa bước chân ra khỏi cửa, cô lại xui xẻo đụng ngay mặt thằng nhóc số 3. Tên này mặc nguyên một cây đồ đen thui từ đầu đến chân, đang ngồi xổm chồm hổm ngay góc kẹt, hành động mờ ám khiến cô giật mình chú ý.
Cậu ta thấy nhân vật của cô chạy ra, trên người trần truồng không có giáp, vũ khí chỉ độc nhất một cái chảo cùi bắp, liền nhiệt tình vồn vã dâng hiến: “Ơ kìa chị gái nhỏ, sao chị loot đồ kiểu gì mà nghèo rớt mồng tơi thế này? Chỗ em đang dư một khẩu shotgun với cái mũ 2 này, chị có lấy không em quăng ra cho?” Trần Ngữ Sương do dự, bước chân khựng lại. Cô liếc nhìn biểu tượng loa của Cá Voi, thấy anh vẫn giữ im lặng tuyệt đối không lên tiếng. Trong lòng cô bỗng dưng dâng lên một luồng cảm xúc bực dọc, tủi thân khó tả. Khẩu shotgun đen ngòm đã bị tên số 3 ném bịch xuống đất. Cô đành lúi húi nhặt lên, rồi lịch sự bật micro đáp lại một tiếng cộc lốc: “Cảm ơn.”
Số 3 nghe thấy nữ thần đáp lời mình, tinh thần càng thêm kích động hưng phấn tột độ. Cậu ta điên cuồng xổ ra một tràng câu hỏi và mời mọc như súng liên thanh: “Chị gái nhỏ tên gì thế? Chị người ở đâu? Lát nữa chị chạy theo em nhé, em lấy xe chở chị đi dạo vòng bo, em dạy chị kỹ năng lái xe bốc đầu luôn!” Bình thường, những lúc chơi game, Cá Voi nói rất nhiều. Đặc biệt là những pha anh xử lý highlight, gϊếŧ được mạng là anh lại chém gió, khoe khoang kỹ năng liến thoắng. Nhưng hôm nay, thái độ của anh lại vô cùng kỳ lạ. Anh im lặng đến đáng sợ, sát khí đằng đằng, chẳng nói chẳng rằng cứ thế lầm lỳ đi săn người, gϊếŧ sạch từng tên địch một bằng những pha sấy đạn tàn nhẫn.
Thái độ thờ ơ của anh khiến Trần Ngữ Sương bỗng thấy sống mũi cay cay, hụt hẫng và tủi thân cực kỳ. Cô cũng chỉ ậm ừ, “ừ”, “à” qua loa cho có lệ để đáp lại thằng nhóc số 3, nhưng thực chất tâm trí cô treo ngược cành cây, vốn chẳng lọt tai một chữ nào cậu ta đang lải nhải. Thấy người đẹp chịu tương tác, tên số 3 càng được đà lấn tới, nước bọt văng tung tóe nói không ngừng nghỉ. Cuối cùng, cậu ta lấy hết can đảm, chốt hạ trực tiếp hỏi một câu chí mạng: “Chị gái nhỏ ơi… giọng chị xinh thế này, chị đã có bạn trai chưa?” Câu hỏi văng vẳng trong tai nghe, lần này Trần Ngữ Sương nghe rất rõ ràng.
Trong lòng cô lúc này vẫn đang hừng hực lửa giận dỗi vì sự lạnh nhạt của Cá Voi, xen lẫn đó là cảm giác mất mát, trống rỗng tột cùng. Cô hít một hơi, mở micro, định dứt khoát buông một chữ: “Không có!” để dập tắt hy vọng của tên nhóc trẩu tre.

Bình luận (0)

Để lại bình luận