Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Năm mươi sáu cái sủi cảo…” Cô trôi dạt vào mộng đẹp trong sự bao bọc bởi giọng nói trầm ấm của anh. Trong khoảnh khắc ý thức mờ mịt ranh giới giữa tỉnh và mơ, cô mang máng nghe thấy hơi thở ấm nóng kề sát vành tai thì thầm một câu nỉ non: “Bảo bối… ngủ ngon nhé.” Theo sau đó là một nụ hôn lướt nhẹ, vô cùng trân trọng, dịu dàng vô giá. Trái tim cô mềm nhũn, ngoan ngoãn thần phục, chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào.
Lâm Cạnh vẫn kiên nhẫn duy trì nhịp thở chậm rãi, lắng tai nghe âm thanh truyền qua đường truyền mạng. Cho đến khi xác nhận tiếng hít thở của cô gái nhỏ đã trở nên đều đặn, khẽ khàng và kéo dài miên man chứng tỏ cô đã hoàn toàn say giấc, anh mới lưu luyến dời điện thoại ra xa, ấn nút cúp máy. Anh ngả người ra ghế, đưa tay xoa nhẹ mi tâm. Mở khung chat QQ lên, biểu tượng tin nhắn nhấp nháy liên hồi, hơn mấy chục tin nhắn gào thét “ting ting” nổ tung từ tài khoản của quản lý kênh. Anh thở dài một hơi nặng nhọc, nhấn mở xem.
[???] [Cá Voi, cậu chết trôi ở đâu rồi hả?] [Alo alo! Đang yên đang lành sao tắt live?] [Cậu không livestream tiếp thì ít nhất cũng phải sủi tăm thông báo một tiếng chứ! Cậu ném cả chục ngàn người xem đang vã vật chờ đợi ở đó rồi mất tích là có ý gì hả?]
Lâm Cạnh day day thái dương, mười ngón tay thon dài gõ thoăn thoắt trên bàn phím, nhả ra vài dòng lạnh nhạt. [Hôm nay tôi không muốn trực tiếp nữa.] [Cảm thấy hơi mệt mỏi. Hơn nữa, từ nay về sau, tôi quyết định sẽ không bao giờ trực tiếp tiết mục 18+ sau mười hai giờ đêm nữa.]
Bà chị quản lý ở đầu bên kia bị đánh úp bằng một rổ dấu chấm hỏi. Cô ấy là người đã đồng hành, dẫn dắt Cá Voi từ những ngày đầu tiên chập chững bước chân vào con đường làm ASMR, nên quan hệ hai bên cũng khá thân thiết. [Cậu bị điên à? Nói thật hay đùa đấy?] [Rốt cuộc cậu đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy? Cái lúc công ty cản cậu mở mảng 18+, chính cậu là người nằng nặc đòi làm để kiếm thêm fan! Bây giờ đang trên đỉnh cao phong độ, hot hòn họt thì cậu lại dở chứng muốn nghỉ là sao?]
Lâm Cạnh biết hành động bốc đồng của mình là thiếu chuyên nghiệp, nhưng trong thâm tâm, anh đã triệt để bài xích việc tiếp tục phơi mình làm một gã dâm đãng trên mạng. Thực chất, ban đầu anh đồng ý rẽ nhánh sang làm nội dung 18+ cũng chỉ vì kênh Tiểu Anh Đào mới khai trương chuyên mục này và đưa ra những ưu đãi, hoa hồng khổng lồ để câu kéo streamer. Khi ấy, Lâm Cạnh chỉ là một thanh niên cẩu độc thân lâu năm, rảnh rỗi không vướng bận gì, thấy tiền nhiều thì làm, cũng chẳng ngại ngùng chuyện giải quyết nhu cầu sinh lý qua mạng.
Nhưng hoàn cảnh bây giờ đã khác. Anh đã tìm được cô gái của đời mình, một người mà anh trân trọng, nâng niu, muốn nghiêm túc tiến tới một mối quan hệ thực sự. Là một thằng đàn ông, anh không thể khốn nạn đến mức vừa dẻo miệng nói lời yêu đương ngọt ngào với Sương Sương, vừa dạng háng thở dốc, vạch trần cơ thể rên rỉ quyến rũ hàng vạn người hâm mộ nữ khác được. Vì nể tình quen biết lâu năm với quản lý, anh quyết định ngửa bài nói thật.
[Thành thật xin lỗi chị. Người con gái tôi thích… cô ấy chắc chắn sẽ không chấp nhận loại hình công việc bạo dâm, sắc tình này của tôi đâu.] [???] Đầu dây bên kia lại nã sang mười mấy cái dấu chấm hỏi cảm thán. Dường như chị quản lý phải mất một lúc lâu để hấp thụ cú sốc văn hóa này. [Quá bất ngờ… Bất ngờ đến mức sốc toàn tập. Dựa trên những gì tôi biết về con người cậu, cậu mang dáng dấp của một tên cấm dục, trai hư vô cảm, hoàn toàn không giống một kẻ sẽ lụy tình, sa vào yêu đương thế này!]
Lâm Cạnh gãi gãi đầu, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười si ngốc. Anh gõ phím đáp lại: [Trên đời này chuyện gì cũng có ngoại lệ mà chị. Tình yêu nó ập đến, quật tôi tơi bời thì tôi biết trốn đi đâu được.] [Thôi thì… dù sao cũng chúc mừng cậu đã thoát ế. Nhưng cậu làm ơn dùng não suy nghĩ cho kỹ lại hậu quả đi!] [Cậu nhìn lại lượng fan của cậu xem, trừ một số ít fan từ hồi đọc sách ru ngủ, còn lại hơn 80% đều là fan bạn gái bị mảng 18+ của cậu thu hút. Nếu cậu cắt đứt phần này, cậu định ăn nói sao với họ? Làn sóng phẫn nộ cậu gánh nổi không?] [Chưa kể, trong hợp đồng cậu ký với Tiểu Anh Đào có điều khoản rõ ràng, nếu tự ý hủy bỏ, thay đổi nội dung chuyên mục giữa chừng, toàn bộ lợi nhuận và hoa hồng của cậu sẽ bị cắt giảm một nửa đấy!]
Lâm Cạnh cười nhạt. Hợp đồng anh ký với nền tảng là loại sáu tháng, tính ra thì cuối tháng này là đáo hạn rồi. [Hợp đồng của tôi đến cuối tháng này là kết thúc. Sự thực thì từ lâu tôi đã manh nha ý định chuyển hình, không bú liếm mảng sắc tình này mãi được.] [Chị cũng biết tôi đang là sinh viên năm tư. Sắp tới quá trình đi thực tập, làm đồ án luận văn tốt nghiệp sẽ ngốn toàn bộ thời gian, bận đến vắt chân lên cổ. Nghề streamer này vốn dĩ đã là phù du, không ổn định, nên tôi đã tính toán đường lui rồi, chỉ là chưa có dịp báo trước với mọi người thôi.] [Trong tháng này tôi vẫn sẽ lên sóng trực tiếp để đền bù, nhưng tần suất sẽ cắt giảm đi đáng kể. Còn về chuyện giải quyết với bên nền tảng, để mai rảnh rỗi tôi sẽ lên công ty nói chuyện với ban giám đốc sau.]
Bên kia chìm vào tĩnh lặng khá lâu mới gửi lại một tin nhắn đầy vẻ bất lực. [Nói thật là tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi thông tin này.] [Với sức hút hiện tại của cậu, vung tay một đêm là thu về bộn tiền, lợi nhuận khủng khiếp đến mức nào chính cậu cũng biết rõ. Cậu sẵn sàng đạp đổ chén cơm vàng này, viện ra hàng đống lý do thoái thác, suy cho cùng cũng chỉ vì muốn giữ thân trong sạch cho cô gái kia thôi, đúng không?] [Thật tò mò không biết cô nương nào lại có cái diễm phúc tu ba đời mới thu phục được tên ngựa hoang như cậu.]
Lâm Cạnh vui vẻ gửi lại một chiếc sticker mặt gấu cười toe toét. Sau đó, anh phải dành thêm gần hai tiếng đồng hồ ngồi gõ phím thương lượng, xoa dịu các bên quản lý khác. Đến khi mọi việc tạm thời êm xuôi thì đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Lâm Cạnh xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, đầu đau như búa bổ. Thật đúng là chuốc họa vào thân.
Nhưng ngay khi bóng hình nhỏ nhắn, nụ cười mềm mại của Sương Sương hiện lên trong tâm trí, cõi lòng anh lại chùng xuống, bình yên và ấm áp lạ thường. Lâm Cạnh là đàn ông, anh có lòng tự tôn và tính chiếm hữu bạo chúa của riêng mình. Anh tuyệt đối không bao giờ cho phép bản thân làm ra cái trò vừa động dục rên rỉ trước mặt hàng vạn phụ nữ khác, vừa mở miệng nói lời yêu với một cô gái tinh khiết như cô. Và anh biết, Sương Sương của anh, một khi đã yêu, cũng sẽ ích kỷ không bao giờ muốn chia sẻ cơ thể hay giọng nói của bạn trai mình cho bất cứ kẻ nào khác dòm ngó. Yêu, chính là sự chiếm hữu tuyệt đối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận