Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ơ ơ… Đàn anh, đi chậm thôi ạ!” Trần Ngữ Sương ngày thường dắt chó đi dạo còn chưa bao giờ phải chạy thục mạng mệt đứt hơi đến thế này. Cô cắm mặt guồng chân đuổi theo bóng lưng vững chãi của anh. Chỉ chớp mắt, hai người đã leo lên đến hành lang tầng ba. Thể lực của gã đàn ông này quả thực kinh khủng, ôm cái thùng nặng trịch mà hơi thở vẫn đều đặn, không hề có dấu hiệu muốn dừng lại nghỉ ngơi, tiếp tục nhấc chân bước lên tầng bốn.
Trần Ngữ Sương luống cuống, cực kỳ bối rối. Người ta không quen không biết, lại nhiệt tình vã mồ hôi bê đồ giúp cô, thế mà cô lại mang lòng tiểu nhân đi lừa người ta. Lương tâm bị cắn rứt, cô vội vàng lao tới, không suy nghĩ mà vươn tay chộp chặt lấy cánh tay đang ôm thùng của anh. Lớp áo phông cộc tay để lộ phần cẳng tay săn chắc, vì phải dùng lực ôm đồ mà từng thớ cơ bắp phồng lên, những đường gân xanh nổi cộm, uốn lượn dưới lớp da màu lúa mạch. “Đừng… đừng lên nữa. Phòng em ở tầng ba…” Cô lí nhí nói, đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng té tát vì tội lừa đảo.
Thế nhưng anh không hề nổi giận. Bước chân anh khựng lại, đầu từ từ quay sang… Ánh mắt anh không nhìn vào mặt cô, mà ghim chặt vào nơi hai người đang tiếp xúc. Bàn tay của Trần Ngữ Sương cực kỳ nhỏ nhắn, ngón tay thon dài, mềm mại, làn da trắng nõn nà như sứ. Những chiếc móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sơn một lớp bóng màu hồng nhạt lấp lánh. Khi bàn tay trắng trẻo, mềm nhũn ấy đặt lên bờ vai và bắp tay màu đồng hun rắn rỏi, gân guốc của anh, sự đối lập thị giác trắng – đen, mềm mại – thô cứng ấy tạo ra một luồng xung kích cực kỳ mãnh liệt, vô tình mang đến một cỗ cảm giác dâm mĩ, khêu gợi đến phát cuồng.
Ánh mắt của anh đột nhiên tối sầm lại, nặng trĩu và nóng rực như ngọn lửa nướng chín mu bàn tay cô. Trần Ngữ Sương rụt tay lại như bị điện giật, giấu vội ra sau lưng, khuôn mặt đỏ bừng ngượng ngùng: “Xin lỗi đàn anh… vừa nãy em sợ phiền anh nên mới lừa là ở tầng bảy.”
Lâm Cạnh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của cô, chật vật dời tầm nhìn khỏi cánh tay vừa bị cô chạm vào – nơi làn da dường như vẫn còn lưu lại độ ấm và hương thơm mềm mại. Anh lấy lại tinh thần, khẽ nhếch khóe môi, để lộ má lúm đồng tiền sâu hoắm: “Không sao, anh khỏe lắm.” Trần Ngữ Sương ngượng chín mặt. Người này nhìn mặt mũi sáng sủa, lương thiện thế này mà cô lại hẹp hòi đề phòng. Cô rũ hàng mi dài, bối rối cắn môi: “Cảm ơn đàn anh nhiều ạ.”
Cô dẫn anh đi dọc hành lang đến trước cửa phòng ký túc. Hôm nay là ngày tựu trường, mấy cô bạn cùng phòng đã đến từ trước, đang ồn ào dọn dẹp đồ đạc nên cửa phòng mở toang. Lâm Cạnh biết ý, nam sinh xông vào phòng ký túc xá nữ thì không hay cho lắm. Anh dừng bước ngoài hành lang, cẩn thận đặt chiếc thùng các-tông nặng trịch xuống chân Trần Ngữ Sương. “Đồ của em đây. Gặp lại sau nhé, đàn em.” Ánh nắng hắt vào hành lang soi rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh, vài lọn tóc mái ướt sũng dính bết vào vầng trán cao, nhìn có phần chật vật nhưng lại toát ra vẻ nam tính hoang dã cực kỳ quyến rũ.
Trần Ngữ Sương cắn môi, lúi húi móc từ trong túi áo ra một tờ khăn giấy, rụt rè đưa cho anh: “Đàn anh, anh lau mồ hôi đi ạ.” Anh khựng lại một giây, rồi vươn bàn tay to lớn, thô ráp nhận lấy tờ khăn giấy mong manh. Ngón tay anh cố tình sượt nhẹ qua đầu ngón tay cô, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai cùng giật thót. Lâm Cạnh cầm tờ giấy áp lên mũi, tham lam hít một hơi thật sâu. Thực ra giấy ăn loại bình thường làm gì có mùi, nhưng anh lại tưởng tượng ra nó thấm đẫm mùi hương cơ thể thiếu nữ ngòn ngọt, thanh mát của Sương Sương.
Sự xuất hiện của một nam thần cao lớn đứng lù lù trước cửa lập tức thu hút sự chú ý của đám nữ sinh trong phòng. Mấy cô bạn cùng phòng tò mò thò đầu ra nhìn chằm chằm hai người bằng ánh mắt săi mói, hóng hớt. Bầu không khí chợt trở nên ái muội, xấu hổ cực độ. “Vậy… anh về đây. Hẹn gặp lại.” Nói dứt câu, Lâm Cạnh quay ngoắt người, vắt chân lên cổ chạy thục mạng xuống cầu thang. Tốc độ tẩu thoát còn nhanh hơn cả vận động viên điền kinh chạy nước rút 50 mét. Trần Ngữ Sương há hốc mồm, nuốt ngược câu hỏi đang định thốt ra vào bụng: “Đàn anh… anh tên là gì thế ạ?”
Nhìn bóng lưng anh ta khuất dạng, cô hoang mang bê thùng bước vào phòng, trong đầu vẫn lởn vởn suy nghĩ về cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ phát ra từ người đàn ông đó. Ở cầu thang, Lâm Cạnh lao như một cơn lốc xuống tầng một, hưng phấn đến mức không kìm được mà bật nhảy lên đấm vào không khí mấy cái. Vài nữ sinh đi ngang qua trố mắt nhìn anh như nhìn một thằng tâm thần trốn trại. Anh chẳng thèm quan tâm, trong đầu lúc này như một nồi lẩu sôi sùng sục toàn những ý nghĩ biến thái, đen tối: “Vợ mình xinh quá huhu…”, “Bàn tay nhỏ xíu, mềm nhũn trắng bóc…”, “Thơm quá, muốn đè ra ôm, muốn lột đồ hôn hít, muốn thao nát cái lồn nhỏ của em ấy quá đi mất!”
Anh đứng ngây ngốc cười một mình dưới sân trường hồi lâu. Ban nãy gồng mình bê đồ nặng làm màu, lúc này bắp tay anh mới bắt đầu biểu tình, cơ bắp run rẩy từng đợt. Nhưng anh cũng mặc kệ, tay run lẩy bẩy thọc vào túi quần rút điện thoại ra. Anh mở WeChat, ấn vào cái avatar chú gấu quen thuộc. Cuộc trò chuyện cuối cùng là màn chúc buổi sáng nũng nịu của hai người. [Cá Voi]: Sương Sương bảo bối, em đã tới trường chưa?
Trần Ngữ Sương kéo lê chiếc thùng vào trong góc. Chiếc bàn học bị bỏ hoang suốt kỳ nghỉ hè phủ một lớp bụi mờ. Cô cúi xuống gầm bàn tìm chiếc giẻ lau của mình… Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, đã bị một cô bạn cùng phòng hồn nhiên lấy dùng từ đời nào. Cô chớp mắt, nhếch mép cười nhạt, lẳng lặng rút khăn giấy trong túi ra tự lau ghế. Cô bạn cùng phòng đang bôi kem dưỡng da thấy vậy mới giả lả lên tiếng: “À, Sương Sương này, ban nãy tớ thấy cậu chưa đến nên mượn tạm cái giẻ lau của cậu dùng một chút, cậu không giận chứ?” Cô lạnh nhạt đáp: “Không sao.” Mấy người kia thấy cô không phản ứng gay gắt mới thở phào, quay sang giả vờ thân thiết: “Bảo bối Sương Sương à, cả kỳ nghỉ hè không gặp, bọn tớ nhớ cậu muốn chết luôn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận