Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Ngữ Sương đối mặt với sự thảo mai trắng trợn này, chẳng buồn vạch trần, chỉ nhếch mép cười nhạt rồi gật đầu qua loa. Từ lúc cô bước vào, bầu không khí ồn ào trong phòng chợt chùng xuống, nhưng sau vài câu giao tiếp giả lả, bọn họ lại tiếp tục nói cười rôm rả như không có chuyện gì xảy ra. Tiếng kéo ghế, tiếng đồ đạc va đập bình bịch làm Trần Ngữ Sương nhức buốt cả thái dương.
Một lúc sau, dường như máu hóng hớt không nhịn nổi nữa, Vương Hội Văn – cô bạn giường bên cạnh, ló đầu xuống, ánh mắt dò xét hỏi: “Sương Sương này, cái anh chàng cao to đẹp trai ban nãy đứng trước cửa bê đồ cho cậu… là bạn trai cậu à?” Trần Ngữ Sương cụp mắt, đang lúi húi mở băng dính trên nắp thùng, chưa kịp mở miệng trả lời. Vương Hội Văn đã bĩu môi, cười khẩy một tiếng đầy châm chọc: “Xì! Tớ nhìn lướt qua là biết ngay! Người đó chính là đàn anh Lâm Cạnh khoa Thể Dục đấy. Nam thần bóng rổ, hotboy nổi đình nổi đám của trường mình, người ta sống cấm dục độc thân mấy năm nay rồi. Làm gì có chuyện…” Ngụ ý phía sau không nói ra nhưng ai cũng hiểu: Làm gì có chuyện một đại nam thần như thế lại đi để mắt đến loại người nhạt nhẽo như cô.
Trần Ngữ Sương vẫn im lặng dọn đồ, trong lòng bỗng sáng tỏ: Ồ, thì ra anh ta tên là Lâm Cạnh. Thấy cô không phản bác, đám bạn cùng phòng càng được đà lấn tới, giọng điệu vống lên đầy vẻ đắc ý khoe khoang: “Năm ngoái tớ với bạn thân đi xem Lâm Cạnh thi đấu bóng rổ. Mẹ ơi, lúc anh ấy ướt đẫm mồ hôi hất tóc, tao thề là ngầu muốn rụng trứng! Về sau tớ còn chai mặt xin được cả số QQ của anh ấy nữa cơ, hì hì.” Hai cô gái còn lại rú lên hâm mộ, xúm lại đòi Vương Hội Văn chia sẻ ID WeChat, QQ của nam thần. Tiếng cười nói rúc rích chói tai bay bổng khắp phòng.
Đợi đến khi bọn họ buôn chuyện chán chê, Trần Ngữ Sương cũng đã lau dọn xong cái bàn học sạch bóng. Đột nhiên, Vương Hội Văn thò cánh tay dính đầy mồ hôi và kem dưỡng da nhẫy nhụa sang, bá vai Trần Ngữ Sương. Xúc cảm dính dớp trơn tuột chạm vào làn da khiến cô nổi gai ốc, dạ dày cuộn lên một trận ác hàn. “Sương Sương à, cậu lúc nào cũng thu mình, độc lai độc vãng thế này chán lắm… Con gái tuổi này là phải yêu đương, phải có hơi trai nó mới tươi tắn được.” Cô ta nở nụ cười đầy ẩn ý, sắc bén: “Anh bạn cùng phòng với bạn trai tớ trông cũng khá lắm đấy. Mới bị đá mấy hôm trước, đang cô đơn buồn bã cần người an ủi. Hay là cuối tuần này tớ thiết kế một buổi hẹn, giới thiệu anh ta cho cậu giải khuây nhé? Cứ coi như làm phước giúp người ta.”
Trần Ngữ Sương lạnh lùng nghiêng đầu, hất tay cô ta ra, dứt khoát đáp: “Cảm ơn, nhưng tớ có bạn trai rồi.” Cả phòng ký túc xá lập tức im phăng phắc. Ba cặp mắt mở to, đồng loạt đổ dồn về phía cô, dò xét như nhìn sinh vật lạ. “Gì cơ? Cậu mà cũng có bạn trai? Thật hay đùa đấy?” “Là thật.” Khóe môi cô vô thức cong lên một nụ cười mỉm ngọt ngào khi nhớ đến người ấy, nhưng rồi lại nhanh chóng dập tắt.
“Chậc chậc chậc…” Vương Hội Văn chậc lưỡi liên tục, giọng điệu chua loét sặc mùi mỉa mai, không tin tưởng. “Thế thì hôm nào rảnh rỗi nhớ dẫn về ra mắt phòng mình để bọn tớ xem thử nhé. Phải là công tử nhà ai thì mới xứng với ‘công chúa’ Sương Sương lạnh lùng của chúng ta chứ.” Trần Ngữ Sương đứng dậy. Căn phòng ngột ngạt khiến lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi. Cô làm lơ những lời móc mỉa, tiếp tục lúi húi sắp xếp đồ đạc. Thấy cô lại giở thói im lặng cạy răng không nói nửa lời, mấy người kia cũng đâm chán, bĩu môi quay mặt đi buôn chuyện son phấn, quần áo.
Cô thở phào nhẹ nhõm, thò tay vào túi quần rút chiếc điện thoại vừa rung lên. [Cá Voi]: Sương Sương bảo bối, em đến trường học chưa? Nhìn thấy dòng chữ đó, đôi mắt trong veo của cô lập tức ngập tràn ý cười mềm mại. Cô cầm điện thoại, mở cửa bước ra ngoài ban công, cẩn thận đóng chặt cửa kính cách âm lại rồi bấm nút gọi.
Bên kia bắt máy với tốc độ ánh sáng: “Sương Sương.” Giọng nói trầm ấm vang lên, chan chứa niềm vui sướng không che giấu nổi, nhưng xen lẫn vào đó là vô số tạp âm ồn ào của đám đông và tiếng loa đài siêu thị. “Vâng, em tới trường rồi, nãy giờ đang bận dọn dẹp bàn vẽ với sách vở.” Cô một tay cầm điện thoại, một tay vân vê vạt váy, mỉm cười hỏi: “Sao chỗ anh ồn ào thế?” Lâm Cạnh ở đầu bên kia khựng lại một giây, sau đó trả lời: “À… anh đang ở siêu thị mua chút thức ăn, định tối nay nấu đồ ngon.” “Em muốn ăn cánh gà chiên Coca.” Vừa nãy bị đám bạn cùng phòng chọc cho tức anh ách, bây giờ nghe thấy giọng nói dung túng, nuông chiều của anh, cô bỗng nhiên nảy sinh tâm lý muốn làm nũng, ỷ lại.
“Được tuân lệnh, làm xong anh sẽ chụp ảnh gửi sang cho em ngắm nhé.” Giọng anh ấm áp như xoa dịu mọi bực dọc. Trần Ngữ Sương tựa lưng vào lan can, lơ đãng kể lể: “Anh biết không, hôm nay lúc xách đồ lên phòng, em gặp phải một gã đàn anh khóa trên kỳ quái kinh khủng. Không quen không biết mà cứ sấn sổ xông vào cướp đồ bắt xách lên tận phòng giúp em.”
Ở đầu dây bên kia, Lâm Cạnh đang cầm vỉ thịt gà, nghe xong câu đó thì cả người cứng đờ… Cảm giác xấu hổ, nhục nhã chạy rần rần dọc sống lưng. Anh nuốt nước bọt, hắng giọng hỏi với tông điệu méo mó: “Kỳ quái…? Đàn anh sao? Sao lại thế?” “Vâng! Em cự tuyệt rõ ràng rồi mà anh ta cứ lì lợm giật lấy, ôm lên tận cửa ký túc xá. Em còn chưa kịp nói gì thì anh ta đã ù té chạy mất dép, còn chưa kịp hỏi tên nữa cơ.” Đầu dây bên kia chìm vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc. Lâm Cạnh nhắm mắt, dùng chân ngón chân cũng có thể đào được một cái hố sâu ba mét. Anh húng hắng tằng hắng mấy cái: “Khụ… đúng là quái dị thật. Nhưng có lẽ… người ta bản tính nhiệt tình, có lòng tốt giúp đỡ sinh viên mới thôi, em đừng sợ hãi quá.”
Trần Ngữ Sương nghe anh bào chữa cho tên kia thì hừ mũi một tiếng nũng nịu: “Này, anh làm bạn trai kiểu gì thế? Em kể có thằng con trai khác tiếp cận em mà anh không ghen hả? Bật mí cho anh biết nhé, đàn anh đó vừa cao to vạm vỡ, lại còn đẹp trai cực kỳ luôn đấy.” Nghe cô khen ngợi “chính mình”, tâm trạng Lâm Cạnh lập tức hưng phấn, bay bổng tột độ, đuôi giọng kéo dài sung sướng: “Ghen chứ ghen chứ! Anh đang ăn giấm đến chua loét cả dạ dày rồi đây này~” Lâm Cạnh: Tự húp giấm của chính mình, quả là trải nghiệm thú vị.
________________

Dưới cái nắng cháy da cháy thịt của buổi trưa hè, tiếng ve sầu kêu râm ran ngoài cửa sổ như bị cái nóng hầm hập vắt kiệt sức lực, trở nên yếu ớt, rời rạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận