Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mười hai giờ trưa, chuông báo kết thúc tiết học Tiếng Anh vang lên. Trần Ngữ Sương mệt mỏi thu dọn sách vở. Hai giờ chiều cô lại có một môn chuyên ngành nữa, với khoảng thời gian nghỉ trưa chật hẹp này, việc bắt xe về khu chung cư thuê trọ rồi quay lại là điều hoàn toàn bất khả thi. Bước sang năm hai, khối lượng kiến thức chuyên ngành tăng đột biến, lịch học dày đặc đến nghẹt thở. Việc ở trọ ngoài trường đôi khi đem lại vô vàn bất tiện. Vì thế, cô vẫn phải giữ lại giường ở ký túc xá, để lại toàn bộ bàn vẽ, cọ màu và sách vở nặng nhọc ở đó. Hôm nào lịch học quá căng, cô sẽ ngả lưng ngủ lại trường để tránh phải chạy đi chạy lại dưới trời nắng như đổ lửa.
Xếp hàng mua một suất cơm công nghiệp nhạt nhẽo ở canteen xong cũng đã mười hai giờ rưỡi. Giảng đường buổi chiều cách ký túc xá một quãng khá xa, cô lười lội bộ về phòng nên quyết định chui tọt vào thư viện trường để trốn nóng, tiện thể nghỉ ngơi đợi đến giờ vào lớp. Giữa trưa hè, dẫu thư viện đã bật điều hòa tổng ở mức mát nhất, nhưng lượng sinh viên quá đông, không khí vẫn phảng phất chút oi bức, ngột ngạt khó tả. Trần Ngữ Sương lang thang tìm một góc khuất ít người qua lại nhất ở khu vực đọc sách văn học, kéo ghế ngồi xuống.
Nửa tiếng trước, tên yêu tinh Cá Voi đã gửi cho cô hai bức ảnh chụp cận cảnh món Cà tím kho tộ bóng bẩy dầu mỡ và đĩa Cánh gà chiên Coca màu cánh gián thơm phức. Cô nằm trên bàn thư viện, nhai trẹo trạo khay cơm canteen khô khốc, bụng sôi lên sùng sục, tuyến nước bọt thi nhau tứa ra khi dán mắt vào màn hình. Vừa nãy do mải chạy chuyển khu nhà học nên cô không rảnh tay nhắn lại. Chỉ mới bẵng đi một lúc, điện thoại cô đã bị tin nhắn của anh oanh tạc liên hồi.
[Bảo bối Sương Sương, em nhìn anh đi này.] [Sương Sương bị đàn anh đẹp trai nào bắt cóc mất rồi sao? Có mới nới cũ, không thèm để ý đến anh nữa hả? QAQ]
Trần Ngữ Sương nhìn một loạt biểu tượng cảm xúc khóc lóc ỉ ôi, đáng thương của gã bạn trai to xác mà suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Đang định gõ phím trêu chọc lại anh thì điện thoại bỗng “Ting” một tiếng. Một bức ảnh mới được gửi tới. Ngón tay cô ấn mở. Đập thẳng vào thị giác là một bức ảnh selfie trước gương trong phòng tắm.
Người đàn ông dùng một tay kéo ngược vạt chiếc áo phông đen lên tận quá ngực, phơi bày trọn vẹn cả một mảng da thịt màu lúa mạch bóng bẩy. Sáu múi cơ bụng rắn chắc, sâu hoắm xếp hàng ngay ngắn dọc theo vòng eo hẹp săn chắc. Những giọt mồ hôi nóng hổi lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng mờ ảo, chầm chậm trượt dọc từ rãnh ngực, chảy qua những múi cơ cuồn cuộn, rồi biến mất vào bên dưới cạp quần ngủ trễ nải. Bức ảnh được chụp ở góc độ hơi hắt sáng, không lộ mặt, nhưng từng tấc da thịt rắn rỏi, từng giọt mồ hôi ẩm ướt lại toát ra một thứ mị lực nam tính gợi dục, dâm mĩ đến mức bức người.
Hô hấp Trần Ngữ Sương tức khắc đình trệ. Hai đùi thon dưới lớp váy dài vô thức kẹp chặt lấy nhau cọ xát. Cô cắn nát môi dưới, rên rỉ trong bụng. Chết tiệt, chỉ nhìn một bức ảnh thôi mà hoa huyệt của cô đã lập tức ngứa ngáy, rỉ ra một đợt dâm thủy trơn ướt. Cô hoảng hốt liếc mắt nhìn quanh như một tên trộm. May mắn thay, khu vực này đang vắng hoe, thư viện tĩnh lặng như một nấm mồ. Cô cúi gằm mặt xuống, ngón tay run lẩy bẩy định gõ chữ mắng anh, nhưng đôi mắt lại như bị nam châm hút chặt vào bờ ngực trần quyến rũ trên màn hình, không cách nào dứt ra nổi. Dáng người của anh… thật sự quá mức bạo liệt, quá mức hoang dại rồi. Nước nôi bên dưới lại tiếp tục ứa ra ướt nhẹp cả đũng quần lót.
Trong lúc cô còn đang cắn môi nhẫn nhịn cơn nứng tình ập đến bất ngờ, tin nhắn của anh lại nhảy lên: [Sương Sương QAQ, anh nhớ em muốn điên rồi. Mấy ngày nay em bận rộn lo khai giảng, lạnh nhạt với anh, lâu lắm rồi dưới này của anh chưa được em ‘thỏa mãn’. Nó sưng đến phát đau rồi đây này.] Mặt Trần Ngữ Sương đỏ bừng bừng bốc khói. Tên đàn ông này sao lại có thể háo sắc, dâm đãng và bám người đến mức không biết liêm sỉ như thế cơ chứ!
Nhưng ngẫm lại, cô cũng thấy có chút áy náy. Vừa mới vào học kỳ mới, lượng bài tập và bản vẽ dồn dập khiến mấy tối nay cô đều cắm mặt vào máy tính, quả thực đã bỏ bê, lạnh nhạt với anh không ít. Cô mềm lòng, tìm một cái sticker gấu trúc ôm hôn gửi qua, ngón tay run rẩy gõ từng chữ xấu hổ: [Moa moa, em cũng rất nhớ anh. Buổi tối xong việc… em sẽ đền bù, cùng anh… làm chuyện đó nhé.] Gõ xong dòng chữ “làm chuyện đó”, cô có cảm giác mặt mình sắp chín khét đến nơi.
Nhưng tên sắc lang bên kia nào có chịu ngoan ngoãn chờ đến tối. Anh lập tức được nước lấn tới, tiếp tục làm nũng dồn dập: [Sương Sương, em đang ở đâu thế? Anh cứng đến mức không chịu nổi nữa rồi, anh muốn gọi điện thoại cho em ngay bây giờ.]
Trần Ngữ Sương hít một hơi sâu, nhìn quanh thư viện yên tĩnh, cắn răng nhắn lại: [Em đang ở thư viện. Anh đợi một chút nhé, để em chạy vào nhà vệ sinh rồi sẽ gọi cho anh.]
Cô vội vã đứng dậy, ôm cặp sách chạy như bay ra khu vực thang máy, bấm nút lên thẳng tầng bảy. Tầng này là phòng triển lãm và lưu trữ lịch sử của trường, ngoài những dịp tân sinh viên nhập học thì bị khóa trái, ngày thường vắng bóng người qua lại, cực kỳ an toàn. Cô lẻn vào khu nhà vệ sinh nữ tầng bảy, cẩn thận chốt chặt cửa một buồng vệ sinh rộng rãi ở góc trong cùng. Dựa lưng vào cánh cửa mát lạnh, cô run rẩy bấm nút gọi thoại cho anh. Điện thoại vang lên mấy tiếng “Tút… tút…” ngắn ngủi, bên kia lập tức bắt máy.
Trần Ngữ Sương ép sát môi vào micro, rụt rè cất giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “Cá Voi…” Nhưng chào đón cô không phải là lời đường mật dịu dàng, mà là một tràng âm thanh khiến da đầu cô lập tức tê dại, nổ tung. Từ trong loa điện thoại truyền ra những tiếng thở dốc ồ ồ, thô bạo, đục ngầu, xen lẫn với tiếng thịt va đập “lạch bạch, lép nhép” của bàn tay đang điên cuồng tuốt lộng cự vật. Anh đang… thủ dâm sao?! Chưa kịp để cô định thần, giọng nói trầm khàn, ướt sũng dục vọng của anh rên rỉ gọi tên cô, mang theo sự kìm nén đến vỡ vụn: “Sương Sương… a…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận