Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Ngữ Sương bị ném nhẹ xuống tấm nệm trắng tinh. Gương mặt cô đỏ bừng như xuất huyết, toàn thân bủn rủn run rẩy, hai đùi thon dài không tự chủ được mà xoắn chặt lấy nhau, điên cuồng cọ xát để tìm kiếm một chút giải thoát. Lâm Cạnh như một con dã thú đói mồi nhào tới. Anh cúi gập người xuống, cơn mưa nụ hôn cuồng nhiệt trút xuống như vũ bão. Từ đôi môi sưng đỏ, xuống hai má phúng phính, rồi trượt dài xuống cắn mút vùng xương quai xanh tinh xảo. Tiếng hôn “chụt chụt” ướt át hòa lẫn tiếng thở dốc ồ ồ, động tình của anh vang dội khắp căn phòng, quyến rũ và bạo liệt vô cùng.
Trần Ngữ Sương căng thẳng, sợ hãi đến mức nhắm tịt mắt, lông mi run lẩy bẩy không dám mở ra. Cho đến khi cảm giác mát lạnh ập đến, toàn bộ quần áo trên người cô đã bị anh lột phăng ném xuống sàn, cô mới rụt rè hé mở đôi mắt đẫm lệ. Ánh mắt cô ngân ngấn nước, mang theo chút hoảng sợ, bất an của một nụ hoa chưa từng bị khai phá, đối diện với gã đàn ông đang thở hắt ra vì nhục dục. Anh chống tay xuống giường, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe miệng cô, vô cùng dịu dàng, ôn nhu vỗ về: “Ngoan nào bảo bối, đừng sợ… Không sao đâu.”
Hạ thân Trần Ngữ Sương mềm oặt, ngoan ngoãn mở rộng theo từng động tác đẩy chân của anh. Cô đỏ mặt tía tai, quay mặt đi không dám nhìn thẳng vào cơ thể lõa lồ, dâm mĩ của chính mình. Hai quả đào trắng nõn, kiêu hãnh dựng thẳng đầṳ ѵú tức thì bị chiếc miệng ấm nóng, ướt mềm của anh bủa vây, ngậm lấy. Một tay anh thô bạo xoa nắn quả đào còn lại. Bị anh bóp mạnh đến mức phát đau, cô nức nở vươn tay tóm lấy cổ tay anh, mếu máo: “Nhẹ thôi… đau…” Lâm Cạnh khựng lại, kéo tay cô sang bên cạnh, mười ngón tay gắp gao đan chặt vào nhau khóa chặt trên đỉnh đầu cô. Anh cúi xuống, khẽ hôn lên những dấu tay đỏ ửng in hằn trên nền thịt tuyết trắng như một lời xin lỗi, an ủi. Bàn tay còn lại của anh không bỏ lỡ thời cơ, dọc theo đường cong eo ướt đẫm mồ hôi trượt thẳng xuống, thô bạo chen vào giữa hai đùi đang kẹp chặt của cô.
“Mở rộng chân ra.” Anh khàn giọng ra lệnh. Khả năng tư duy của Trần Ngữ Sương lúc này đã bị đun chảy hoàn toàn, chỉ còn lại sự thành thật của bản năng cơ thể đói khát truy cầu khoái cảm. Cô ngoan ngoãn mềm nhũn người, ngoan ngoãn tách hai chân ra, phơi bày vùng cấm địa trước mắt anh. Hoa huyệt múp míp, đỏ hồng bị ngón tay thô ráp của anh bạo lực vuốt ve, chà xát mạnh mẽ. Dâm thủy tuôn ra ồ ạt, trơn tuột khiến từng động tác của ngón tay vang lên tiếng “nhóp nhép, oạp ẹp” vô cùng dâm loạn.
Một giọt mồ hôi rịn ra từ trán cô, chảy dọc xuống cằm, lập tức bị chiếc lưỡi ấm nóng của Lâm Cạnh vươn ra mút lấy. Khóe mắt cô ướt nhẹp, cái miệng nhỏ nhắn không kìm được bật ra tiếng rên rỉ yếu ớt, ngọt lịm như kẹo: “Ưm… a…” Lâm Cạnh cười tà mị, cắn mạnh một cái lên xương quai xanh của cô để lại dấu răng đỏ thẫm. Đôi môi mềm mại, nóng rực tiếp tục di chuyển dời xuống. Từ bộ ngực trắng nõn, lướt qua chiếc rốn nhỏ xinh xắn, và rồi… anh dứt khoát vùi hẳn khuôn mặt góc cạnh của mình vào giữa hai đùi cô.
Trần Ngữ Sương cứng đờ người như bị điểm huyệt. Cô rũ mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông vạm vỡ đang quỳ gối, úp mặt loay hoay giữa hai bắp đùi dang rộng của mình. Xấu hổ tột độ, cô vội vã dùng hai tay che mặt, khóc nấc lên: “Anh… đừng liếm ở đó…” Anh làm lơ lời từ chối yếu ớt, vô lực đó. Đầu lưỡi dẻo quẹo, dịu dàng thè ra, liếm láp lên vùng đùi non bên trong đang ửng hồng mẫn cảm, cắn nhẹ một cái để lại dấu răng ướt át, mang nồng đậm hơi thở dâm mĩ, chiếm hữu. Trần Ngữ Sương ngượng nhục đến mức mười đầu ngón chân cuộn chặt lại, hai chân theo bản năng muốn khép lại kháng cự cảm giác bị xâm phạm toàn diện. Nhưng ngay giây tiếp theo, một xúc cảm mềm mại, nóng bỏng và trơn ướt đột ngột quét qua cửa lồn.
“A…!” Cô hoảng loạn, hai đùi kẹp chặt cứng lại, trừng mắt nhìn xuống. Nhưng đập vào mắt cô lại là khuôn mặt ngước lên của anh, đôi mắt đen láy rực lửa dục vọng, môi dính đầy dâm dịch bóng loáng. “Sương Sương…” Anh thì thầm, nụ cười tà ác nở rộ. “Có phải… ông xã từng hứa là sẽ liếm lồn cho em đến lúc em cao trào, xịt nước không hửm?” Cô ngây người mất một giây để đại não chậm chạp tiêu hóa ý nghĩa dâm tà, bạo liệt của câu nói ấy. Và rồi, ngay tích tắc sau, hoa huyệt đã bị chiếc lưỡi ướt mềm, nóng rẫy dán chặt vào, tàn nhẫn cướp đoạt mọi tâm trí.
“Hức… đừng mà… dơ lắm…” Cô nức nở cầu xin, hai tay nắm chặt lấy ga giường. Nhưng anh chẳng hề bận tâm. Đầu ngón tay thon dài hòa cùng dịch nhầy chọc ngoáy, nong rộng cửa huyệt, dọn đường cho chiếc lưỡi điêu luyện thâm nhập. Anh há mồm, tham lam liếm mút lấy múi nộn thịt sưng phồng trên viên âm đế, rồi trượt lưỡi xuống liếm dọc theo khe hở, mút cạn kiệt toàn bộ dâm thủy ngọt ngào không chừa một giọt. Xấu hổ quá… Anh ấy thực sự đang ăn nơi đó của cô! Suy nghĩ cấm kỵ đó biến thành liều thuốc kích dục mạnh nhất, khiến cô càng thêm hưng phấn, rạo rực.
Hai chân cô run lẩy bẩy như cầy sấy, định co rúm lại nhưng lại bị hai bàn tay sắt đá của anh mạnh mẽ ép chặt ngang hông, tàn nhẫn banh rộng bắp đùi cô ra, bắt ép tiểu huyệt ẩm ướt, dâm đãng phải phơi bày hoàn toàn để anh mặc sức “thưởng thức”. Lâm Cạnh hệt như một con dã thú khát nước trên sa mạc. Tiếng mút mát “chụt chụt” vang dội, nhớp nháp nghe như một bản nhạc giao hưởng đồi trụy. Hoa huyệt vốn dĩ đã nhạy cảm, nay bị liếm láp tàn bạo, càng xịt nước ồ ạt, từng đợt từng đợt dâm dịch cứ thế tuôn trào vỗ vào lưỡi anh.
Anh ngẩng đầu lên một nhịp. Ánh mắt vằn đỏ liếc nhìn hai núm vú dựng đứng và chiếc cổ vươn cao, mướt mát mồ hôi của cô. Hơi thở ồ ồ, nặng nề phả thẳng vào cửa lồn đang mấp máy, kích thích một làn sóng co rút tê dại. “Sương Sương… Ông xã chuẩn bị ăn thật đây.” Câu nói không đầu không đuôi của anh vang lên. Trần Ngữ Sương đỏ mắt nhìn xuống, chỉ thấy đỉnh đầu anh rúc sâu vào hai chân mình. “Aaaaa!” Cô thét lên thất thanh. Đây mới thực sự là địa ngục của khoái cảm!
Anh há to miệng, vô sỉ ngậm trọn toàn bộ âm hộ cô vào trong khoang miệng nóng bỏng. Dã thú bắt đầu tàn sát, mút mát điên cuồng toàn bộ khối thịt mềm mại, sưng tấy. Thậm chí, anh còn dùng hàm răng sắc nhọn khẽ day cắn, nghiền ép lên hạt đậu mẫn cảm. Từ hai cánh môi âm hộ đến tận miệng huyệt nhỏ xíu, không một ngóc ngách nào thoát khỏi sự tra tấn của đầu lưỡi anh. Chiếc lưỡi thô ráp, gồ ghề quấn chặt lấy lỗ nhỏ, mút mạnh đến mức vách thịt rung lên bần bật, như muốn dùng sức hút cạn kiệt toàn bộ nước non và linh hồn của cô. “Huhu…” Cô đáng thương khóc nấc lên thành tiếng, cả người trống rỗng, bủn rủn. Da thịt toàn thân đỏ lựng như một con tôm luộc. Vòng eo trắng nõn, thon thả không ngừng nhấp nhô, uốn éo, vặn vẹo trên nệm hệt như một con mãng xà đang động dục.
Sướng chết mất… Trong đầu cô lúc này trắng xóa, chỉ còn tồn tại duy nhất một ý nghĩ dâm dật đó. Thủy triều trong tử cung cuộn trào dâng cao, khoái cảm như sóng thần đánh úp. Một luồng điện cao thế xẹt qua giữa hai đùi, truyền thẳng lên óc, giật tung từng tế bào, ép cô đâm đầu vào một trận cao trào bạo liệt chưa từng có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận