Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tiếng “Tút” khô khốc vang lên, Diệp Cảnh đã dứt khoát cúp máy.
Hướng Oánh nhìn màn hình điện thoại đã tắt ngấm, chớp chớp đôi mắt to tròn, chép miệng ra chiều kinh ngạc: “Tức giận rồi sao? Vị lớp trưởng tính tình ôn hòa, tốt bụng bậc nhất của chúng ta thế mà cũng biết sinh khí à?” Nàng khẽ cười, một nụ cười ranh mãnh. Nhưng nàng thừa hiểu, có đôi khi, những người sở hữu tính tình càng tốt, một khi bị chọc giận đến mức bùng nổ, bộ dạng của họ sẽ càng trở nên điên cuồng và đáng sợ…
Chẳng mấy chốc, Hướng Oánh đã rảo bước tới Kongs Bar – một quán bar ngầm khét tiếng xa hoa. Nàng không mấy khó khăn để tìm thấy Cố Yến Trì đang lười biếng ngồi ngả ngớn ở một góc khuất trên ghế sofa bọc nhung. Người đàn ông với vẻ ngoài tà tứ, biếng nhác như một con hồ ly tinh ấy, chỉ một giây trước còn mang vẻ uể oải không phấn chấn, vậy mà vừa nhác thấy bóng nàng xuất hiện, ngay lập tức, hắn giống như bị chích điện, đột ngột đứng thẳng dậy.
“Ây da, hôm nay trời nổi gió độc từ hướng nào, thế nào mà lại thổi được cái đuôi nhỏ lẽo đẽo của Thời Niên dạt tới tận cái chốn phàm tục này vậy?” Giọng hắn cợt nhả, chứa đầy hàm ý mỉa mai.
Hướng Oánh vì vừa mới chạy một mạch dưới mưa tới đây, hơi thở có chút dồn dập đứt quãng. Nơi lồng ngực nảy nở, cặp vú tròn trịa no đủ cứ theo từng nhịp thở mà phập phập phồng phồng, độ rung rinh gợi cảm tựa như những đợt sóng biển dập dờn làm say lòng người, mị hoặc vô ngần.
Cố Yến Trì làm như không để ý, đôi mắt hẹp dài lơ đễnh dời tầm mắt đi nơi khác. Hắn nhếch mép, quay sang quẳng một cái nháy mắt phóng điện đầy ẩn ý cho ả tiếp viên ăn mặc hở hang đang bám dính lấy hắn bên cạnh, hoàn toàn phô bày một tư thái ngạo mạn, không thèm đặt Hướng Oánh vào trong mắt.
Hướng Oánh cắn nhẹ môi, chẳng thèm đôi co, dứt khoát xoay người định rời đi.
“Cô lặn lội tới đây là để tìm Thời Niên sao?”
Thấy bóng lưng mảnh khảnh của nàng cứng đờ lại, đôi mắt hoa đào hẹp dài của Cố Yến Trì xẹt qua một tia trào phúng tàn nhẫn, “Hắn ta thanh cao lắm, không giống như loại phá gia chi tử như tôi đâu. Hắn chưa bao giờ thèm đặt chân tới những chốn nhơ nhuốc như thế này. Cô đi tìm nhầm chỗ rồi.”
Hướng Oánh cắm đầu bước nhanh ra khỏi phòng VIP. Khoảnh khắc cánh cửa dày cộp vừa mở ra, bóng tối của hành lang và ánh đèn mờ ảo lấp lánh bên trong lập tức giao cắt. Đứng ở trong phòng, qua khe cửa, Cố Yến Trì mơ hồ bắt gặp bóng dáng một gã đàn ông vạm vỡ, hai cánh tay xăm trổ chằng chịt đang tựa lưng vào tường, đôi mắt dâm đãng tựa hồ như con thú hoang đang rình mồi, chờ sẵn nàng ở bên ngoài…
Quả nhiên, Hướng Oánh vừa mới thò mặt ra khỏi cửa, cổ tay đã bị một lực đạo thô lỗ chộp lấy, lôi xệch vào lối thoát hiểm an toàn không có lấy một bóng người.
“Tiểu mỹ nhân, lần này thì cưng hết đường trốn rồi nhé! Mày tưởng cứ tùy tiện giả vờ xông vào một cái phòng VIP nào đó là đại gia đây sẽ sợ, sẽ tha cho mày sao? Thế nào, cuối cùng vẫn bị người ta đá văng ra ngoài chứ gì!” Gã xăm trổ cười híp mắt, lộ ra hàm răng ố vàng, phả hơi thở hôi hám vào mặt nàng.
Hướng Oánh nhăn mặt ghê tởm, vội vàng quay gò má trắng ngần đi chỗ khác, cố sức lùi lại để né tránh cái móng heo bẩn thỉu đang chực chờ vuốt ve mình.
“Con kỹ nữ thối tha này, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Gã xăm trổ gầm lên, tức tối đưa luôn bàn tay thô ráp định vồ lấy xoa nắn bộ ngực căng tròn đang phập phồng của nàng. Nhưng kỳ lạ thay, tay gã với mãi, chụp mãi mà thế quái nào cũng không thể nào chạm tới được nhũ hoa kiều diễm ấy.
“Ở trên địa bàn của Cố Yến Trì tao, cũng có kẻ dám to gan đụng đến người của tao sao?”
Một giọng nói âm u, lạnh lẽo tựa như âm thanh của ma quỷ vọng lên từ cõi chết vang lên phía sau lưng gã xăm trổ. Gã giật bắn mình, tâm can phổi ruột đều run rẩy liên hồi, mồ hôi hột túa ra. Vừa quay đầu lại thấy gương mặt tà mị đang bừng bừng sát khí của Cố Yến Trì, gã sợ đến nhũn cả chân: “Trì… Trì gia… Trì gia tha mạng! Tôi có mắt như mù, tôi không cố ý đâu! Tôi chỉ… tôi chỉ tưởng nó là con nha đầu ất ơ nào đó đi lạc, nên mới trêu đùa một chút, đùa giỡn chút thôi… Tha mạng a Trì gia!”
“Muộn rồi.” Cố Yến Trì cười tủm tỉm, nụ cười đẹp như họa nhưng lại tỏa ra hàn khí buốt xương. Hắn thong thả vươn tay, tóm chặt lấy cổ tay thô kệch của gã xăm trổ, sau đó vận lực, hung hăng bẻ gập một cái!
Rắc! Một tiếng xương gãy vang lên khô khốc, rợn người. Khớp xương cổ tay thô tráng của gã xăm trổ cứ thế bị bẻ gãy gập, lòi cả đầu sụn ra ngoài.
Làm đến thế nhưng dường như Cố Yến Trì vẫn cảm thấy chưa đủ hả dạ. Hắn nhấc chân, một cú đá sấm sét gạt phăng gã đàn ông to xác ngã ngửa ra mặt đất lạnh lẽo. Sau đó, mũi giày da hàng hiệu của hắn dẫm thẳng lên hạ bộ gã ta, gót giày nghiến mạnh xuống khối thể xốp giữa hai chân, tàn nhẫn chà đạp không lưu tình chút nào!
“Á á á á á!” Tiếng gào thét đau đớn tê tâm liệt phế vang vọng khắp hành lang thoát hiểm, truyền ra thật xa, thê thảm đến mức những kẻ đứng ngoài nghe thấy cũng không dám bén mảng tới nhìn thẳng.
Cố Yến Trì giải quyết xong đống rác rưởi, phủi tay quay đầu lại nhìn nàng. Phát hiện thiếu nữ đang co rúm người lại, đôi mắt mở to sợ hãi lùi về phía sau, hắn cong cong khóe môi, giọng nói trở nên nhàn nhạt: “Để tôi gọi Thời Niên tới đón cô về.”
“Không cần!” Hướng Oánh vội vàng túm lấy góc áo nhàu nhĩ của mình, nhỏ giọng lí nhí cầu xin, “Tôi không muốn để anh ấy biết tôi lén lút tới những nơi phức tạp như thế này, anh ấy sẽ tức giận… sẽ lo lắng…”
Cố Yến Trì nhướng mày, hừ lạnh: “Vậy tôi tìm người đưa cô về.”
Nói rồi hắn rút điện thoại ra gọi một cuộc. Rất nhanh, gã người đại diện kiêm trợ lý thân cận của hắn đã đánh một chiếc xe bóng loáng đỗ ngay lối cửa sau của quán bar.
Hướng Oánh lầm lũi đi phía trước. Cố Yến Trì đi theo sau, ánh mắt hắn sắc bén đánh giá. Hắn chú ý tới bộ đồng phục nữ sinh JK của nàng vì dầm mưa lúc nãy mà ướt sũng, vải vóc dính chặt vào thân thể mạn diệu. Một đôi xương quai xanh cùng bả vai gầy mỏng manh lộ ra sau lớp vải mỏng, hai mảnh xương bướm sau lưng ẩn ẩn hiện hiện câu nhân đến chết người. Toàn bộ phần lưng mỹ miều gần như phô bày trần trụi dưới lớp áo trắng ướt dính. Chiếc váy xếp ly ngắn cũng ướt sũng, nhão nhoét dán sát vào hai bờ đùi thon dài. Mỗi bước nàng đi lại, lớp vải ẩm ướt cọ xát vào làn da non mịn trắng nõn, thậm chí qua những khoảng hở, hắn còn ngẫu nhiên nhìn thấy rõ mồn một màu sắc của chiếc quần lót tuyết trắng nhỏ xíu được bọc quanh cặp mông vểnh cao phía dưới lớp váy.
Cố Yến Trì yết hầu khẽ trượt, nhưng bên ngoài vẫn làm ra vẻ dường như không có việc gì mà hờ hững nhìn. Thấy nàng quay đầu lại, hắn cũng không bộc lộ một chút tia khác thường nào trong đáy mắt: “Quần áo của cô ướt hết rồi.”
Hướng Oánh giật mình hô nhỏ một tiếng, vội vàng đảo mắt ngượng ngùng nhìn về phía chiếc áo khoác hàng hiệu đang khoác hờ trên người hắn.
Hắn bật cười khanh khách, giọng điệu trêu đùa: “Sao? Muốn mượn áo khoác của tôi à?”
Hướng Oánh đỏ bừng hai má, xấu hổ mà ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
“Tôi dựa vào cái gì mà phải đưa nó cho cô?” Hắn khiêu khích.
“Anh đã bảo người đưa tôi về mà…”
“Chuyện đó bất quá cũng chỉ là nể mặt ca ca của cô mà thôi. Nếu để hắn biết em gái bảo bối của mình xảy ra chuyện không hay ngay trên địa bàn của tôi, hắn tuyệt đối sẽ xé xác không bỏ qua cho tôi đâu.”
Hướng Oánh luống cuống tay chân, ôm lấy hai vai, hai tay đan chéo trước ngực cố gắng che đậy đi cảnh xuân đang phơi bày mồn một. Giọng nàng run rẩy, hơi hơi mang theo tiếng nức nở cầu xin: “Nhưng mà trên người tôi ướt sũng hết rồi, nếu cứ thế này đi ra ngoài, sẽ bị người ta nhìn thấy hết mất…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận