Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Để em dùng cái tiểu tao bức này… phục vụ, giải khát cho anh nhé.”
Nhan Chung lả lơi cởi bỏ lớp quần áo vướng víu. Hai cánh hoa môi âm hộ sưng tấy, đỏ au ẩn hiện dưới lớp lông mao lưa thưa mọc gọn gàng. Cửa huyệt ướt đẫm dâm thủy, lấp lánh như ngậm những giọt sương sớm, giàu sức sống mà phập phồng, đóng mở liên hồi, chờ đợi được lấp đầy.
Tần Thương ngồi tựa lưng vào đầu giường. Ánh mắt hắn vô thức lướt qua vùng cấm địa ướt nhẹp, dâm lãng giữa hai chân nàng. Lập tức, sự ngượng ngùng của một kẻ bảo thủ bùng lên, hắn vội vã quay mặt đi chỗ khác. Yết hầu hắn trượt lên xuống khó nhọc, giọng nói trầm khàn cất lên đầy mâu thuẫn: “Không… Ta cảm thấy… làm như vậy vẫn là không đúng…”
Chậc, cái gã đàn ông cẩu huyết này lại giở chứng rồi. Rõ ràng là dương vật đã sưng to, cứng ngắc như thanh sắt đỏ lửa, chọc thủng cả lớp quần lót vươn thẳng lên trời, thế mà cái miệng vẫn cứng cỏi, già mồm cãi láo. Đúng là ngoài miệng chê bai nhưng thân thể lại cực kỳ thành thật.
“Anh cảm thấy không đúng, vậy thì để em tự mình động thủ.”
Nhan Chung chẳng buồn vòng vo thêm. Nàng nhào tới, dứt khoát đẩy ngã Tần Thương nằm ngửa ra giường. Sau đó, nàng xoạc rộng hai chân, với một tư thế vô cùng thành thạo, khóa chặt vòng eo thon gọn của mình ngay trên đùi hắn. Nàng nhổm mông lên, dùng tay nắm lấy thanh nhiệt nhục trụ nóng rẫy, ngắm chuẩn ngay cửa âm hộ của mình rồi cọ xát.
Đầu nấm khổng lồ, trơn bóng trượt dọc theo rãnh hoa phùng, mạnh bạo nghiền ép vào phần thịt mềm mại, lõm sâu ở giữa hai môi âm hộ. Sự cọ xát mang theo sức nóng hầm hập lập tức kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất, tạo ra những luồng điện tê dại chạy râm ran khắp vùng bụng dưới.
“A ~ Ân… Bị Thương ca dùng đại dương vật cọ vào tiểu bức sướng quá… Tiểu tao bức ngứa ngáy quá… Em muốn quá đi mất ~”
Nàng ngửa cổ rên rỉ, âm thanh yêu kiều, mị cốt tuôn ra không dứt. Đôi mắt nàng khép hờ, lúng liếng nhìn Tần Thương qua hàng mi cong vút. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo tàn nhẫn bẻ rộng hai cánh hoa môi của chính mình ra. Đầu ngón tay chọc nhẹ vào cửa huyệt, xoáy vài vòng để khuếch trương thêm độ rộng, chuẩn bị sẵn sàng nhắm ngay mũi nhọn của dương vật Tần Thương mà ngồi sập xuống, tự mình đâm rút.
Nàng thầm cảm thán, một cây cự vật hùng tráng, tinh thần phấn chấn, ngập tràn sức mạnh nam tính như thế này, tại sao lại mọc trên người một gã đàn ông cứng nhắc, bảo thủ như hắn cơ chứ?
Thật là một kẻ muộn tao, cứng đầu đến chết vẫn không chịu khai thông tư tưởng. Sự cự tuyệt nửa vời của hắn khiến Nhan Chung có đôi lúc phát cáu, thậm chí hoài nghi liệu mình có nên buông tay, thực sự chạy đi tìm cái gã Hạ Lan Thác phóng khoáng, chủ động kia cho bớt bực mình hay không.
Nhưng rồi nàng lập tức gạt phắt ý nghĩ đó. Không. Hạ Lan Thác tuy nhìn bề ngoài có vẻ là một món ngon khó cưỡng, nhưng loại đàn ông mị lực bắn ra tứ phía, chủ động thả thính khắp nơi như vậy, ngẫm lại chắc chắn cái “động” của hắn cũng dơ bẩn chẳng kém gì Hạ Lan Uyển Đồng hay Bạch Hủ. Ngủ với một kẻ như thế, trong lòng nàng tuyệt đối sẽ không tìm thấy sự thoải mái, sạch sẽ mà Tần Thương mang lại.
Nghĩ đến đây, Nhan Chung càng thêm khao khát Tần Thương. Nàng hóp bụng, “òm ọp, òm ọp” dùng ngón tay moi móc từ tận sâu trong vách thịt ra từng dòng dâm thủy trơn trượt, bôi trơn lối vào. Đang lúc nàng vươn người, định dùng toàn bộ sức nặng cơ thể ngồi sập xuống, nuốt trọn thanh dương vật trước mặt vào trong…
Thì bất thình lình, chủ nhân của cây cự vật ấy lại vùng dậy.
Tần Thương chống tay ngồi thẳng lên. Hai bàn tay to lớn của hắn tóm chặt lấy eo Nhan Chung, giữ rịt nàng lại lơ lửng ngay phía trên hạ bộ của mình, không cho nàng hạ xuống thêm một phân nào. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, vẻ mặt nghiêm túc đến cực đoan, giọng điệu nặng nề như đang thảo luận một vấn đề sinh tử: “Không… Cô không phải là một con búp bê tình dục vô tri vô giác. Cô là Nhan Chung… Cô là vợ của Bạch Hủ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận