Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến Nhan Chung suýt nữa thì ngất xỉu vì nhục nhã. Bọn họ vội vã buông nhau ra, Nhan Chung cuống cuồng kéo vạt tạp dề che kín hạ bộ, khuôn mặt đỏ bừng như muốn rỉ máu. Tần Thương cũng luống cuống kéo khóa quần, ho hắng vài tiếng để lấy lại sự nghiêm nghị thường ngày.
Hóa ra, đám người kỳ quái này là những người bạn trong giới “ngầm” của Tần Thương, những kẻ đam mê những trò chơi nhập vai và những bữa tiệc bất ngờ. Bọn họ đến để ăn mừng một dịp gì đó mà Tần Thương cũng không tiện nói rõ.
Sau một màn chào hỏi đầy ngượng ngùng và những ánh mắt đầy ẩn ý từ đám bạn của hắn, mọi người bắt đầu tản ra. Một gã đàn ông cao lớn như hộ pháp, vóc dáng vạm vỡ đến hơn hai mét, tiến lại gần Tần Thương vỗ vai cười lớn.
Tần Thương đang kiểm tra lại khẩu súng săn nòng dài trên tay, vẻ mặt lạnh lùng. Gã hộ pháp kia liếc nhìn Nhan Chung, rồi cười hì hì giải thích thay cho Tần Thương: “Bọn tôi chuẩn bị mang súng đi tuần… bảo vệ động vật hoang dã khỏi bọn săn trộm.”
“Ác… Mang súng đi tuần… Bảo vệ động vật hoang dã…” Nhan Chung gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. “Đó là một việc cực kỳ tốt. Bất quá… có thể mang tôi đi cùng được không?”
Sắc mặt Tần Thương lập tức rùng mình. Hàng lông mày rậm của hắn nhíu chặt lại, bàn tay đang lắp băng đạn khựng lại, nhưng hắn không hề trả lời. Thực hảo, người nam nhân này, chỉ trong chớp mắt lại quay về trạng thái cao lãnh, nghiêm túc và cứng nhắc như cũ.
Gã tráng hán hai mét lại thay Tần Thương trả lời: “Trong rừng sâu rậm rạp rất nguy hiểm, Nhan tiểu thư vẫn là ở nhà cho an toàn.”
“Hảo.”
Nhan Chung không chút nào ngoài ý muốn mà gật đầu. Nàng vươn vai duỗi một cái lười eo, để lộ đường cong quyến rũ, cắn một miếng dâu tây đỏ mọng: “Ở nhà trạch mấy ngày liền, thật sự là nghẹn đến phát hỏng rồi. Tôi cũng muốn đi ra ngoài dạo một vòng hít thở không khí…”
Chú ý tới ánh mắt Tần Thương đang phóng tới ghim chặt vào mình, nàng vừa nhai dâu tây vừa bổ sung thêm một câu đầy hàm ý: “Yên tâm đi, tôi sẽ mang khẩu trang và kính râm cẩn thận khi ra ngoài. Sẽ không để cho ai nhận ra tôi là ai. Tuy rằng ở cái chốn khỉ ho cò gáy này cũng chẳng có ma nào chú ý tới việc tôi bước ra từ nhà anh, nhưng tôi cũng sẽ cực kỳ chú ý, tuyệt đối không làm hủy hoại danh dự ngọc ngà của anh đâu.”
“Tôi không phải lo lắng về cái đó.”
Tần Thương lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. Hắn chậm rãi nói: “Tôi là đang nghĩ… không phải em từng nói muốn nếm thử cái loại tiệc trà chiều có bánh ngọt đựng trong lồng chim tinh xảo sao? Khách sạn lớn XX ở lưng chừng núi làm món trà chiều đó rất khá. Chiều nay… chúng ta đi ăn đi.”
Nhan Chung ngẩn người một chớp mắt. Nàng ngạc nhiên đến mức chần chờ chớp chớp mắt, dường như không tin vào tai mình. Rốt cuộc, nàng gật đầu: “Hảo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận