Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kỳ thực, sâu trong nội tâm, Nhan Chung vẫn chưa hề làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý để cùng Tần Thương công khai ra ngoài. Nàng cảm thấy e ngại, lại không đành lòng cự tuyệt ánh mắt mong chờ của hắn.
Nàng không hiểu nổi. Ngay từ lúc bắt đầu, kẻ dùng những lời lẽ chính đáng, luân thường đạo lý để kháng cự nàng kịch liệt nhất, kẻ luôn giữ khư khư quy củ là Tần Thương. Vậy mà tại sao hiện tại, hắn lại trở nên phóng khoáng, buông thả, thậm chí còn muốn công khai xuất hiện cùng nàng hơn cả nàng?
Nhan Chung vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra nguyên cớ. Từ sau khi Tần Thương bắt đầu “tinh phân” (phân liệt nhân cách) thành một kẻ tà mị, ngông cuồng, nàng liền cảm thấy người nam nhân này quá mức bí ẩn, nàng hoàn toàn không nắm bắt nổi hắn nữa.
Hôm nay là một ngày ánh nắng tươi sáng, rực rỡ trải dài trên nền tuyết trắng. Tần Thương thông báo hắn có việc ra ngoài trước, dặn nàng chuẩn bị rồi đến khách sạn gặp hắn. Nhan Chung cũng vui sướng trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc thật xinh đẹp, sành điệu nhưng không quên bịt khẩu trang, đeo kính râm kín mít, che giấu thân phận.
Khi nàng bước đến khu vực ban công lộ thiên tuyệt đẹp của khách sạn XX, đập vào mắt nàng là bóng dáng Tần Thương. Trái tim nàng bỗng đập lỡ một nhịp. Hôm nay, hắn không mặc những bộ âu phục hay áo khoác da thường ngày. Hắn khoác lên mình một bộ quân phục màu xanh lục thẫm, thẳng tắp, phác họa hoàn hảo bờ vai rộng, vòng eo săn chắc và đôi chân dài miên man. Khí chất cấm dục, uy nghiêm hòa quyện cùng sự nam tính, dã tính toát ra từ bộ quân phục khiến nàng mê mẩn đến không rời mắt được.
Hắn đang ngồi ở một bàn trà cạnh lan can, quay lưng về phía nàng, dường như đang nói chuyện với ai đó.
Nhan Chung tháo kính râm, mỉm cười bước tới. Nhưng khi nàng chỉ còn cách bàn trà vài bước chân, một cơn choáng váng đột ngột ập đến. Không gian xung quanh như bị bóp méo, âm thanh gió núi, tiếng nhạc du dương của nhà hàng bỗng chốc lùi xa vào một khoảng không vô định. Đại não nàng ong ong, tầm nhìn nhòe đi, một mùi hương kỳ lạ, lạnh lẽo như băng từ đáy biển sâu xộc thẳng vào mũi, đánh tan mọi nhận thức tỉnh táo.
Đó là lúc nàng nhìn thấy Hạ Lan Thác.
Hắn đang ngồi đối diện với Tần Thương, nhếch môi cười. Nụ cười của hắn mang theo một loại tà thuật câu hồn đoạt phách. Hắn khẽ mấp máy môi, nói một câu gì đó mà Nhan Chung hoàn toàn không nghe rõ. Tai nàng ù đi, nhưng thân thể lại như bị một thế lực vô hình điều khiển.
Giống như một con rối bị giật dây, Nhan Chung bước tới, không hề tiến về phía Tần Thương, mà lại đi thẳng đến bên cạnh Hạ Lan Thác. Nàng quỳ một gối xuống lớp thảm len êm ái, ánh mắt mê dại, trống rỗng dán chặt vào vùng hạ bộ của gã đàn ông xa lạ này. Bản năng dâm đãng từ sâu thẳm bị khơi dậy một cách vô lý. Bàn tay ngọc ngà của nàng run rẩy vươn ra, thuần thục kéo toạc khóa quần của Hạ Lan Thác ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nàng thò tay vào trong, sờ soạng tìm kiếm, nắm trọn lấy một đoàn mềm nhão, nặng trĩu. Rất nhanh, thứ thịt ấy cực kỳ mẫn cảm, dưới sự loát động của nàng, nó lập tức nhiệt trướng, sung huyết, trở nên thô to, cứng đơ và hơi nhảy lên trong lòng bàn tay nàng. Nhưng… cán dương vật của hắn hình như có vươn ra thứ gì đó gai góc, đâm thình thịch vào làn da kiều nộn của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận