Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu cuối cùng, Bạch Hủ gần như rống lên bằng tông giọng khàn đặc, đinh tai nhức óc.
“À.” Nhan Chung vẫn giữ thái độ lạnh nhạt đến mức vô tình. “Cũng không tồi nhỉ. Cuối cùng thì anh cũng chịu nghe được một câu chuyện bát quái về tôi. Anh có biết tôi đã phải nghe những lời đồn đại về anh bao lâu rồi không? Anh cùng vị nữ diễn viên X nào đó, nữ chế tác Y nào đó, bên đầu tư Z, rồi cả các vị Đại lão bản… có nam có nữ, có già có trẻ. Bạch Hủ, anh đủ dâm đãng đấy. Chồng mình đã có bản lĩnh như thế, thì vợ có câu dẫn một gã nhiếp ảnh gia cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi, còn kém xa anh nhiều lắm.”
“Cô ——!” Bạch Hủ bạo nộ, bàn tay đang nắm cổ áo nàng vung mạnh. “Xoẹt!” Dãy cúc áo sơ mi mỏng manh của nàng bị xé toạc, văng tung tóe xuống sàn nhà. Cặp vú khổng lồ, trắng ngần bị o ép bên trong lập tức nảy bật ra ngoài. Bàn tay thô bạo của gã đàn ông giật phăng luôn cả chiếc áo ngực viền ren, ngay lập tức, đập vào mắt hắn là hai đầu vú sưng đỏ tấy, to hơn hẳn bình thường do di chứng từ những cú mút mát, cắn mút điên cuồng của Tần Thương khi nãy.
“Mẹ kiếp! Cô thực sự đã lên giường với thằng khốn đó! Núm vú bị nó bú đến sưng to như thế này cơ mà!” Bạch Hủ gầm lên, tay hắn vung lên “chát” một tiếng, tát thẳng vào bầu ngực mềm nhũn của nàng. Cú tát mạnh đến mức in hằn năm ngón tay đỏ ửng trên làn da trắng muốt.
“Anh đừng có chạm vào tôi —— anh đang làm cái trò dâm loạn gì thế hả! Đồ cưỡng dâm!” Nhan Chung thét lên the thé, ra sức giãy giụa đạp hai chân. Chỉ cần nghĩ đến việc đôi bàn tay này của Bạch Hủ từng lêu lổng vuốt ve hàng tá cơ thể đàn bà đàn ông khác, nàng lại thấy buồn nôn đến mức dạ dày trào ngược. Làn da bị hắn chạm vào giống như bị sâu bọ bò lên, rợn người.
Thế nhưng cơn điên ghen tuông đã nuốt chửng Bạch Hủ. Hắn không nói không rằng, dùng toàn bộ sức lực của một gã đàn ông trưởng thành đè nghiến nàng xuống đệm, vươn tay định xé nốt chiếc quần lót mỏng manh của nàng.
“Cút ngay! Đồ dơ bẩn! Cút đi!” Nhan Chung gào lên, vớ lấy chiếc gối đập liên tiếp vào đầu hắn, móng tay cào cấu lung tung lên mu bàn tay, cánh tay hắn. Sự phản kháng quyết liệt, chán ghét tột độ trong ánh mắt nàng dường như đã đâm một nhát dao vào tận sâu thẳm lòng tự tôn của Bạch Hủ.
Động tác bạo lực của hắn đột nhiên khựng lại. Hắn cúi đầu nhìn bờ ngực đang kịch liệt phập phồng của nàng, những vết đỏ hằn lên da thịt do chính tay hắn tạo ra. Rồi từ từ, đôi bàn tay đang nắm chặt cổ tay nàng dần buông lơi.
Hắn trượt xuống khỏi người nàng, gục đầu bên mép giường. Toàn thân Bạch Hủ bắt đầu run rẩy dữ dội. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại những tiếng nức nở vỡ vụn.
Nhan Chung ngơ ngác kéo vạt áo rách che lại bờ ngực. Nàng nhìn thấy gã chồng bóng bẩy, kiêu ngạo của mình đang khóc. Hắn khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, nước mắt giàn giụa làm nhòe cả lớp trang điểm hoàn hảo.
“Xin lỗi… Tiểu Quỳ… Anh xin lỗi…” Giọng Bạch Hủ đứt quãng trong tiếng nấc. “Anh không muốn làm em đau… Anh chỉ là… anh ghen đến phát điên lên được. Vừa nghe thấy người ta bảo em ở cùng kẻ khác, anh đã mất hết lý trí.” Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ầng ậc nước, trông vô cùng tiều tụy và đáng thương. “Anh sợ mất em… Anh thực sự rất sợ mất em, Tiểu Quỳ à.”
Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên gò má người đàn ông mà mình từng dành cả tuổi thanh xuân để yêu thương, lồng ngực Nhan Chung chợt dâng lên một cỗ chua xót. Nàng cắn chặt môi dưới, không thốt nên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận