Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vèo!”
Một viên đạn sượt qua xé rách không khí, găm thẳng vào thân cây ngay tại vị trí Tần Thương vừa nằm, nếu chậm một giây, viên đạn đó đã xuyên thủng sọ cậu.
Tần Thương mở trừng hai mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội vì kích thích adrenalin. Cậu chưa kịp nhìn rõ kẻ vừa đè lên người cứu mạng mình là ai, thì đã bị người đó xốc nách kéo dậy, chạy thục mạng qua những giao hào ngoằn ngoèo. Một giọng nữ trong trẻo, dứt khoát, mang đậm chất chỉ huy vang lên rành rọt bên tai: “Cậu bọc lót phía bên kia! Quan sát hướng 9 giờ! Nhanh lên! Tay trái còn cầm súng được không?”
“Được!” Tần Thương đáp gọn lỏn, nhạy bén xoay người dùng tay trái giương súng lục lên. Khoảnh khắc quay đầu lại, đôi mắt cậu mở to kinh ngạc khi nhìn rõ khuôn mặt người đồng đội: “Là… là cậu sao?”
Trải qua một trận đọ súng sinh tử khốc liệt để phá vây, Nhan Chung lôi tuột Tần Thương chui tọt vào một căn hầm ngầm an toàn. Nàng tháo phăng chiếc mũ bảo hiểm ướt sũng mồ hôi, để lộ khuôn mặt lấm lem bùn đất và thuốc súng, nhưng nụ cười lại rạng rỡ, tỏa nắng rực rỡ soi sáng cả không gian hầm ngầm tối tăm.
“Đúng vậy, là tôi, cô bạn cùng lớp của cậu đây. Hôm nay xuống chiến hào mới biết, hóa ra cái tên chuyển trường lầm lì như cậu lại là đồng đội cùng tổ chức của tôi.” Nhan Chung của tuổi mười bảy hếch cằm, vẻ mặt đầy tự hào và ngạo nghễ. Nàng mặc bộ đồ tác chiến ôm sát cơ thể, hai tay cầm hai khẩu súng lục điêu luyện vô cùng, dáng vẻ oai hùng, hiên ngang tỏa ra mị lực chết người.
So với nàng, Tần Thương lúc này mặt mũi lấm lem khói bụi, bả vai rỉ máu, chật vật vô cùng. Cậu nhóc hậm hực rút cánh tay đang bị nàng nắm chặt ra, hừ lạnh một tiếng đầy ngạo kiều: “Ai thèm cậu cứu! Tôi tự mình lo liệu được!”
“Này này, tôi thấy cậu tuổi còn nhỏ xíu, thân là đàn chị thì phải bảo vệ đàn em chứ. Thiệt tình, Đội trưởng dạo này thiếu người đến mức phải đẩy cả học sinh tiểu học ra chiến trường sao? Cái này là bóc lột lao động trẻ em trái phép đấy nhé!” Nhan Chung trêu chọc, vừa lấy hộp cứu thương ra vừa dùng bông tẩm cồn lau miệng vết thương cho cậu.
“Tôi đéo phải học sinh tiểu học!” Tần Thương tạc mao, rít lên một tiếng chửi thề hiếm hoi, bực dọc cởi phăng chiếc áo khoác ngoài. Vết đạn sượt qua làm rách bươm da thịt khiến cậu đau đến nhăn rúm mặt mày. “Mẹ kiếp! Đau quá! Lấy cồn sát trùng cho tôi nhanh lên!”
“Chứ không phải sao? Phát triển chậm chạp đến mức này cơ mà.” Nhan Chung không nhịn được buồn cười, bàn tay mềm mại đưa lên xoa xoa vò rối mái tóc đen xù của cậu, cười khanh khách giòn tan.
“Đừng có chạm vào đầu tôi!” Tần Thương giật nảy mình, gạt phắt tay nàng ra, giật lấy cái nhíp gắp đạn. “Đưa đây, tôi tự làm!”
Một người đồng đội đang quấn băng gạc bên cạnh bật cười ha hả, giải thích: “Tiểu Quỳ, em không biết à? Nghe đồn Thương ca ngày xưa bị tống lên trạm vũ trụ ngoài không gian ở mấy chục năm, cơ thể bị đóng băng nên ngừng phát triển sinh lý đấy. Cũng may gen không bị đột biến thành quái vật là may rồi.”
“Đừng có lo thừa, Thương ca không chết được đâu.” Gã đại thúc vạm vỡ chêm vào. “Cái lồng ấp mầm non từ phòng thí nghiệm C30 đào tạo ra bọn họ đều là lũ quái vật. Tế bào gốc có khả năng tự phục hồi thương tổn nhanh gấp trăm lần loài kỳ nhông. Ăn đạn xuyên tim có khi còn sống nhăn răng, trừ phi bị chặt bay đầu thôi.”
Nhan Chung tròn mắt kinh ngạc, tiến sát lại gần Tần Thương: “Hả? Cậu bị đưa lên trạm vũ trụ từ nhỏ thật sao?”
“Vậy ở trên trạm vũ trụ có được ăn bim bim khoai tây chiên không? Khoai tây chiên bị không trọng lực bay lơ lửng trong không khí thì ăn kiểu gì? Rớt vụn bánh ra thì dọn bằng máy hút bụi à?” Một nam thanh niên khác tò mò sấn tới hỏi dồn dập.
“Mày bị ngu à? Lúc nào cũng chỉ biết đến khoai tây chiên!” Gã đồng đội vỗ bốp vào đầu thanh niên kia. “Tao nghe cấp trên bảo Thương ca bị đóng băng trong khoang ngủ đông tận năm mươi năm mới được rã đông mà?”
Tần Thương hừ lạnh một tiếng, dùng nhíp khẩy viên đạn ra khỏi bắp thịt một cách tàn nhẫn, máu đen trào ra nhưng cơ mặt cậu chỉ hơi giật giật. “Tôi đéo phải đông lạnh 5 năm, mà là 50 năm! Giờ thì các người hiểu tại sao thành tích môn Toán của tôi lại nát bét ở trường cấp ba thời đại này rồi chứ? Tôi là thế hệ ông nội các người đấy! Thời của bọn tôi học Toán có khốn nạn thế này đâu…”
Nói đoạn, Tần Thương lơ đãng đưa mắt liếc nhìn một vòng. Ánh mắt cậu va phải ánh mắt sáng lấp lánh của Nhan Chung đang chăm chú nhìn mình.
Nhan Chung nghiêng người, nụ cười tươi tắn như hoa hướng dương nở rộ trên môi. Nàng xòe lòng bàn tay trắng trẻo ra trước mặt cậu, bên trong là một viên kẹo màu xanh nhạt.
“Biết cậu là ông cụ non bị teo nhỏ, tôi đã chẳng liều mạng bảo vệ cậu làm gì. Nhạ, Thương ca ca, ăn một viên kẹo bạc hà nhé? Ngậm kẹo ngọt trong miệng thì gắp đạn sẽ không thấy đau nữa đâu.”
Lời nói trêu đùa lanh lảnh vờn quanh tai. Tần Thương ngẩn người. Cậu nhìn nụ cười ấm áp, tinh khôi của thiếu nữ trước mặt, nhịp tim bỗng đập chệch đi một nhịp. Sâu thẳm trong cõi lòng lạnh lẽo, cằn cỗi của gã chiến binh đột biến gen, dường như có một sợi dây đàn vừa bị ai đó nhẹ nhàng gảy lên, ngân vang tiếng “tinh” lảnh lót, rung động đến tận tâm can. Khoảnh khắc ấy, cậu biết mình đã biết yêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận