Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cũng giống như đôi tay này.

Nữ chính trong phim có gia cảnh nghèo khó, cho nên dù diện mạo xinh đẹp, trời sinh môi đỏ mọng cũng không có được một đôi tay nuột nà và mềm mịn.

Để đạt được trạng thái và sát với nguyên tác Bùi Kiểu đã không dùng kem dưỡng tay gần ba tháng, và cứ thế đôi tay nứt nẻ thô ráp được tạo ra giữa thời tiết của thành phố Bắc.

Nữ chính đẩy cánh cửa sắt rỉ sét loang lổ đi vào.

Một tay cô cầm túi nilon, một tay cầm chìa khóa, mặt không cảm xúc bước đi.

Màn hình phóng to, hình ảnh chuyển sang màu đen, tên đạo diễn và tên công ty sản xuất hiện ra.

Chờ màn hình sáng lại lần nữa, thứ

xuất hiện đầu tiên là biển số nhà dơ bẩn. Nữ chính đã đi tới lầu 4. Một đám người ở hành lang như những con dòi màu trắng, màn hình không quay rõ mặt chỉ quay chân bọn họ.

Một cái bàn chân có thể nói là khó coi và xấu xí xuất hiện ở trên màn hình. Đôi giày da lầy lội, đôi giày cao gót rẻ tiền màu đỏ, đôi giày vải lộ chỉ ra ngoài, vớ giày xăng đan, dép lào cũ màu vàng……, tất cả đều dính đầy bụi màu xám.

Nghèo đói giống như một căn bệnh viêm da mãn tính, nó sinh trưởng và phát triển trên chân bọn họ.

Cởi không được, lau không hết.

Vì thế chỉ có thể sống cùng nhau.

“Thật không biết xấu hổ,” một giọng nói sắc nhọn vang lên, mang theo chất giọng đậm chất địa phương, “Dám đem gian phu về nhà làm tình, thật là không biết xấu hổ.”

“Tôi đã nói rồi mà, cô ta là một dâm phụ, nhìn vẻ kiêu ngạo của cô ta đi, bộ dáng kiểu một ngày không có đàn ông là sống không nổi mà.”

“Loại phụ nữa này đáng bị đánh chết!”

Cuối hành lang là bức tường rỗng, lớp sơn màu trắng sớm đã bóc ra để lộ ra bức tường loang lổ dính đầy mạng nhện màu đen.

Ánh sáng của hoàng hôn chiếu xuống bức tường gạch, chiếu thẳng vào mặt một người phụ nữ.

Mặt mũi cô ta bị bầm dập nhưng trên gương mặt vẫn không có bất kỳ cảm xúc gì, cuộn tròn thành một cục, ôm chặt lấy nửa người trên của mình.

Dù đã cố gắng để che giấu đi cơ thể của mình nhưng cô ta vẫn là để lộ ra đường xẻ của ngấn mỡ.

Nữ chính nhìn thoáng qua người phụ nữ đó rồi tiếp tục đi lên lầu.

Cả hai đều chưa gặp qua nhau, hai người đều là khách qua đường.

Lầu 5 có một gia đình đang xào rau. Quạt thông gió vang lên ầm ầm, trực tiếp thổi khói bay thẳng ta hành lang. Dầu mỡ bám đầy hành lang. Mấy tấm quảng cáo nhỏ trên tường đều bị bám đến biến thành màu đen, mục nát, lung lay sắp rơi.

Nữ chính sống ở lầu 6.

Cô ấy về đến nhà liền đóng cửa lại, đem đồ ăn đặt để ở trên mặt đất, móc dụng cụ tự an ủi ra từ túi áo.

Cùng lúc đó nhạc nền vang lên.

Nói chung phim văn nghệ chủ yếu là độc tấu dương cầm. Nhạc nền phim 《 Bức Thư Tình 》 chọn đàn cello làm phần đệm ở dưới, kết hợp với bộ gõ nhạc, lập tức đem bầu không khí sắc tình dơ bẩn ủ dột lên đến cực điểm.

Khi nữ chính mím chặt môi, cả người trần trụi mà dán ở trên cửa sổ tự an ủi, không có ai phát ra tiếng cười nhạo trêu đùa.

Bởi vì nó không giống như tự an ủi, nó giống như đôi tay đang bị hãm sâu trong vũng bùn đang muốn vùng vẫy vươn ra thế giới bên ngoài.

Phim văn nghệ không hay bằng phim hành động Hollywood, một bộ phim dài nhất là 120 phút, còn phim 《 Bức Thư Tình 》 chỉ có 82 phút, trong chốc lát đã tiến vào cảnh thứ ba.

Bình luận (0)

Để lại bình luận