Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được.”

Không bao lâu sau khi Trần Dương đưa Trần Hương đi rồi, có cậu học viên thò qua chỗ Liêu Thuân cười: “Ông chủ, chị của Trần Dương có phải coi trọng anh rồi hay không, gương mặt hồng thế kia.”

Liêu Thuân không chút để ý: “Phải không?”

Anh chỉ quan tâm đến hộp thịt kho tàu.

“Thật đó, mặt đỏ không khác gì mông khỉ.” Cậu ta vừa cười vừa nói: “Một cô gái nhà quê như vậy, anh không thấy bộ quần áo kia của cô ta sao? Xấu muốn chết.”

Tục ngữ có câu nói rất hay “muốn ăn của chùa phải quét lá đa*.”

(*: cv là “ăn ké chột dạ, bắt người tay ngắn”, ý là ăn của người ta, thì đối xử với người ta cũng mềm mỏng hơn.

Liêu Thuân ăn thịt kho tàu của người ta, còn cầm cả túi thức ăn trên tay, nghe thấy cậu học viên ấy nói như vậy, chân mày nhíu lại, không kiên nhẫn quát: “Cậu con mẹ nó ở đây đánh rắm linh tinh gì thế hả, lo luyện tập tiếp đi.”

Trần Dương ở lầu hai trong căn phòng ký túc bốn người.

Trần Hương ở lại đây giúp cậu giặt sạch quần áo bẩn, giày dơ, thay drap giường sạch sẽ, thuận tiện đem đồ đạc của cả phòng ký túc dọn dẹp một lần.

Khi Liêu Thuân đến, thấy phòng sạch sẽ như vậy, suýt chút nữa anh nghĩ mình đã đi nhầm phòng.

“…Huấn luyện viên?”

Trần Dương đi luyện quyền anh, trong phòng chỉ có Trần Hương, cô vừa mới trải xong drap giường, vừa quay đầu lại đã thấy Liêu Thuân, cả người cô co quắp lại, hơi bất an mà đứng yên, cố nặn ra nụ cười.

Người đàn ông cao to lực lưỡng, trên người mặc một bộ màu đen, cơ ngực căng tròn, trên cánh tay xách theo một túi đồ hiện lên một mảng gân xanh.

“Trả cô túi đồ.” Liêu Thuân bước vào, thả túi xuống đất, đánh giá căn phòng: “Sạch sẽ thật đấy, tôi còn tưởng mình đi nhầm phòng.”

Trong lòng Trần Hương hơi thả lỏng, dùng giọng nói rất nhỏ đáp lại: “Con trai không hay quét dọn cho lắm.”

Liêu Thuân gật đầu, dùng giọng nói thô của mình đáp tiếp: “Ừ, phòng của tôi cũng không khác chuồng heo là mấy.”

“…”

Trần Hương cắn môi, do dự một hồi, nhẹ giọng nói: “Nếu…anh, anh không chê thì, tôi có thể giúp anh dọn dẹp.”

“Được đấy.” Liêu Thuân đảo mắt nhìn quần áo phơi ngoài ban công: “Cô còn giúp em cô giặt quần lót?”

Trần Hương xấu hổ, cô vội vàng xua tay: “Không, không phải, đó là em tôi tự giặt.”

“Ồ.” Liêu Thuân nhìn cô hỏi, “Cô có thể giúp tôi giặt quần lót không?”

Trần Hương: “…”

Có thể thấy gương mặt cô dần chuyển sang hồng, thật sự rất giống một quả táo, Liêu Thuân nghĩ thầm, hình như thằng học viên kia nói đúng rồi, cô gái nhà quê này thật sự coi trọng anh.

Dưới lầu có người kêu anh, Liêu Thuân rất nhanh đi xuống lầu.

Trần Hương ngồi một lúc trên giường, chờ Trần Dương đi lên, cô hỏi phòng của Liêu Thuân ở đâu, sau khi vào phòng thì ngay lập tức giúp anh dọn dẹp, cũng không có chỗ nào dơ nhiều, chỉ là quần áo bị ném lung tung, hộp cơm trên bàn ăn xong cũng không thèm dọn.

Sức ăn của anh đúng là kinh người, ăn sáu hộp cơm không chừa miếng nào.

Quần áo trong tủ tất cả đều là màu đen, cùng với đó là… rất nhiều quần lót, ước chừng hơn một trăm chiếc, Trần Hương nhớ tới lời người đàn ông đó nói, cô đỏ mặt đem quần lót anh giặt giũ sạch sẽ, phơi chúng hết ở ban công.

Khi cô quét tước xong xuôi thì mới phát hiện trời đã tối, chuyến xe cuối cùng là 7 giờ, bây giờ là 6 giờ 44 phút.

Trần Dương ở trong phòng, thấy Trần Hương đầy mồ hôi hấp tấp ôm túi đồ chạy xuống lầu: “Trần Dương, chị phải đi rồi, chị sợ không kịp chuyến xe.”

“Chị, em đưa chị đi.” Trần Dương nhấc vạt áo lên lau mặt, cậu đã 16 tuổi, cơ bụng đã có, có điều cậu quá gầy, không lộ đường cong đẹp như của Liêu Thuân.

“Không cầu đâu, em ở lại đi, chị nhớ đường mà.” Trần Hương vội vàng chạy xuống, xuyên qua hành lang dài của câu lạc bộ, suýt chút nữa đụng người ta.

Cô không thuê xe vì tiếc tiền, giá thuê xe ở đây đã 14 tệ, cô về quê bằng xe buýt bất quá cũng chỉ có 8 tệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận