Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng khi cô đến bến xe, chuyến xe cuối cùng đã chạy từ lâu, đã 7 giờ 5 phút, cô đã bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng.

Di động reo lên, cô tiếp cuộc gọi, là Trần Dương gọi tới, hỏi cô có phải không đuổi kịp xe hay không.

Trần Hương nói dối: “Đừng lo, chị lên xe rồi.”

“Chị đừng lừa em, chị quay đầu lại đi.”

Trần Hương kinh ngạc quay đầu, Trần Dương đứng cách đó không xa, cậu cũng chạy tới đây, giọng nói hơi đứt quãng, trên mặt đều là mồ hôi: “Chị, em đã hỏi huấn luyện viên, anh ấy nói có thể cho chị mượn phòng nghỉ miễn phí.”

Trần Hương sửng sốt một hồi lâu, mới hít hít cái mũi, thu lại đôi mắt đỏ bừng.

“Huấn luyện viên các em… có xem thường em không?” Trên đường trở về, Trần Hương hỏi cậu, “Chị có làm mất mặt em không?”

Ai không đuổi kịp chuyến xe mà trụ lại phòng nghỉ ở câu lạc bộ như cô chứ? Rõ ràng bởi vì không trả nổi tiền phòng, nghèo khổ quá đây mà.

“Không có, huấn luyện viên bảo chị quét dọn phòng anh ấy sạch sẽ, không kịp cảm ơn chị.” Trần Dương cười nói: “Chị, chị là người tốt nhất trên đời, chưa bao giờ em nghĩ sẽ mất mặt vì chị.”

Vành mắt Trần Hương thoáng chốc đã đỏ ửng.

Về đến câu lạc bộ, Trần Hương đã mua mấy cái màn thầu và một gói dưa muối ăn tối.

Trần Dương muốn mua cho cô một đĩa mì xào nhưng cô không chịu, bảo rằng để dành tiền, bởi kì thi đấu sắp tới, cô muốn mua cho Trần Dương một bộ đồng phục mới của đội.

Trần Hương gặm màn thầu trông rất ngon miệng, còn nói là lâu rồi cô không ăn màn thầu, ở nhà mấy nay đều ăn bánh bao, đủ loại bánh bao nhân thịt.

Trần Dương biết cô nói dối, cố nén nước mắt, cố ý hất mặt nói: “Ăn ngon như vậy cơ à, hèn gì dạo này chị béo thế.”

“Hả?” Trần Hương tưởng thật: “Chị cũng cảm thấy mình béo lên thật.”

Ngực lớn như bánh bao, áo ngực nào cũng chật ních.

Trần Dương cười rộ lên, cậu lớn lên giống ba, đôi mắt hơi nhỏ, vẻ non nớt trên mặt vẫn chưa mất đi, cười rộ lên trông giống như một đứa trẻ: “Béo lên một chút cũng đẹp.”

Trần Hương lắc lắc đầu, ở trước mặt em trai của mình mới lộ ra vẻ tự ti vốn có: “Chị chẳng đẹp chút nào.”

“Nói bậy, rõ ràng đẹp mà.” Trần Dương đem nước cho cô: “Chờ sang năm em thi đấu giành được giải, em sẽ mua cho chị thật nhiều quần áo và đồ trang điểm, lúc đó chị sẽ càng xinh đẹp hơn.”

Trần Hương cười rộ lên, nghĩ nghĩ một hồi nói, “Chị mới không cần đâu.”

Hai chị em nói nói cười cười một hồi lâu mới trở về, Trần Dương nói câu lạc bộ buổi tối 12 giờ mới đóng cửa, ở lại một lát, cô có thể về phòng nghỉ nghỉ ngơi.

Phòng nghỉ tương đối bẩn, tuy bên trong có sofa và bàn tròn nhưng trên mặt đất toàn là dấu giày, Trần Hương lấy cây lau nhà lau sạch sẽ.

Ra bên ngoài cô bị biến thành người dọn vệ sinh, bị những người hội viên quyền anh kêu đi lau chùi toilet, khi xong việc đã 12 giờ hơn, cô mệt đến nỗi thở không ra hơi. Vào phòng nghỉ, cô đi đến nằm dài trên sofa, miệng thở phì phò.

Trên người nhớp nháp cực kì khó chịu, còn có mùi mồ hôi, tóc cũng đã ướt đẫm, trên quần áo dường như còn có mùi đặc trưng của toilet, cô cố nhắm mắt đi vào giấc ngủ, nhưng qua một hồi vẫn không ngủ được.

Đồng hồ điểm 12 giờ 30, cô rốt cuộc vẫn không nhịn được ngồi dậy, chuẩn bị đi vào phòng tắm.

Câu lạc bộ có hai phòng tắm, chia rõ nam và nữ, Trần Hương căn bản không biết phòng tắm nữ là bên nào, chỉ biết nương theo quy tắc nam trái nữ phải, vì thế cô dứt khoát đi vào phòng tắm bên phải.

Bên trong đèn sáng choang, cô cứ nghĩ ai đó quên tắt đèn, vừa đi vừa nhìn xung quanh, bên trong không có ai, cô mới yên tâm đi vào buồng tắm cởi quần áo.

Phòng tắm rất lớn, bên trong được tách thành hai mươi buồng tắm, mỗi buồng đều có dầu gội đầu và sữa tắm, cô gội đầu xong, ấn hai lần vòi sữa tắm tắm rửa, mùi hương thơm ngào ngạt dễ ngửi, cô không nhịn được ấn vòi sữa tắm tắm lần ba, ngay lập tức nghe thấy giọng nói đàn ông bên ngoài phòng truyền tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận