Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đệt… Thật mềm.” Liêu Thuân ‘ăn’ xong một bên, anh thở hổn hển ‘ăn’ tiếp bên còn lại, toàn bộ người anh lấn tới, đè cô gái vào bức tường sứ, cơ thể anh toàn là cơ với cơ bắp cứng như đá, Trần Hương cố đẩy anh nhưng chẳng ăn thua, cứ thế bị người đàn ông chèn ép đem hai đầu vú liếm sạch.

“Huấn luyện viên… Huhu… Tôi sai rồi… A… Đừng cắn… Đau quá… Huhu…”Cô vừa khóc vừa đánh vào vai anh, sức lực như mèo cào.

Liêu Thuân cầm tay cô, đưa tới vị trí hạ bộ: “Sờ tôi.”

Chỗ đó của người đàn ông thật dữ tợn, màu tím đen, xung quanh toàn là gân xanh, quy đầu cực lớn hơi co giật, trên đỉnh còn tiết ra chất nhầy.

Trần Hương chưa bao giờ rơi vào tình huống như thế này, ngay cả nơi đó của đàn ông cũng là lần đầu tiên thấy được, mắt không dám mở, tay nhỏ cô run lên, giọng nói vừa run rẩy vừa nức nở: “Huhu… Đừng…”

Bàn tay nhỏ xíu trắng nõn bị bắt cầm lấy cây hàng kia, cảm giác như cầm một quả cầu lửa, làm cho Trần Hương cả người run rẩy lên.

Liêu Thuân duỗi tay sờ vào hoa huyệt của cô, ngón tay vừa lướt nhẹ qua đã dính đầy nước xuân, cô gái trong ngực không ngừng giãy dụa, nức nở đẩy anh ra: “Đừng… Dừng lại… Cầu xin anh…”

Bầu vú trắng nõn tì vào cơ ngực cứng cáp của anh cứ cọ tới cọ lui, Liêu Thuân bị cọ chịu không nổi, ngón tay anh đi vào trong huyệt non ra vào vài lần, câu được nhiều dâm thủy, sau đó nâng một chân của cô lên, ý định đi vào.

“Đừng mà…” Trần Hương cúi đầu thấy đồ vật màu tím đen kia, sợ tới nỗi mặt mũi trắng bệch, khóc lóc cầu xin: “Cầu xin anh… Đừng…”

Liêu Thuân đỡ của mình ở cửa huyệt non trượt qua lại vài lần, quy đầu men theo lối vào mà trượt vào trong, mới đi vào một nửa, bị cô kẹp chặt đến tê dại: “Đệch, con mẹ nó, sao lại chặt như vậy…?”

Anh đỡ mông cô, hạ thấp eo xuống, nguyên cây hướng thẳng vào trong, trên đường đi vào anh nhận thấy có một tầng trở ngại, anh ngạc nhiên một chút nhưng ngay sau đó trong đáy mắt hiện lên niềm vui sướng vô bờ: “Đệt, lần đầu tiên hả?”

Trần Hương vừa thở hổn hển vừa khóc lóc: “Đau quá…”

Thật sự rất đau.

Cái đó của Liêu Thuân căng trướng, kích cỡ của anh rất lớn, đã vậy còn thô.

Cả người Trần Hương như bị xẻ ra làm hai, cơn đau làm cô không ngừng run lên, gương mặt cô khi khóc lên trông thật kiều diễm, đáng thương vô cùng: “Đi ra… Cầu xin anh, ra ngoài… Đi ra ngoài được không?”

“Cố nhịn một chút.” Liêu Thuân cảm thấy hối hận khi không phát hiện ra sớm hơn, nếu biết trước anh sẽ làm đủ các bước dạo đầu cho cô, giọng anh nhẹ lại, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Một lát nữa sẽ không đau.”

Anh cố kiềm chế bản thân không nhúc nhích, cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Mềm quá.

Con mẹ nó, trên người cô gái này không có chỗ nào là không mềm.

Liêu Thuân dịu dàng hôn cô một hồi, ngay lập tức như một con sói đói, thở hổn hển vừa hôn vừa mút cắn môi cô, đầu lưỡi thô dày tiến vào khoang miệng cô, đem đầu lưỡi thơm ngọt của đối phương kéo ra hết hút rồi liếm.

Trần Hương bị hôn đến khó thở, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở ậm ừ, cứ như câu dẫn người mà rên rỉ.

Liêu Thuân một tay bắt lấy bầu vú cô mạnh mẽ xoa nắn, hàm răng ngậm lấy đầu vú mà mút cắn, ‘ăn’ xong rồi, anh dùng giọng nói ái muội hỏi Trần Hương: “Sao vú em mềm vậy, hửm?”

Trần Hương bị liếm đến tê dại, cô chịu không nổi, giọng đã sớm bị thay đổi do khóc nhiều, cô suy nghĩ làm cách nào để thoát khỏi vòng tay anh thì đôi tay cô đã bị bàn tay người đàn ông bắt lại, sau cùng là cố định trên đỉnh đầu.

“Còn đau không?” Tuy là đang hỏi thăm cô, nhưng anh không đợi cô trả lời, Liêu Thuân đã đưa của mình vào trong cơ thể cô thúc vào, đưa đẩy vài lần, thấy gương mặt đáng thương của cô lại muốn khóc, anh lại cúi đầu hôn lên môi cô.

Anh cắn cắn môi cô, dùng đầu lưỡi quét qua, sau đó tiến vào khoang miệng cô, giống như động tác của thân dưới mà rút ra đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận