Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên người cô mặc bộ đồ đi làm, mẹ nó đồng phục sao lại xấu như vậy? Còn áo trong cô mặc là cái gì kia? Mẹ nó lại là sơ mi kẻ ô, nhà cô trừ áo sơ mi kẻ ô đó ra không có cái áo nào khác sao?

Anh nhìn cô từ đầu tới chân, cảm thấy khi cô cởi quần áo ra vẫn đẹp hơn.

“Lên xe.” Thân mình anh chồm tới, vươn cánh tay dài mở cửa ghế phụ, nhìn cô nói: “Đừng để tôi nói lần thứ hai, nếu không tôi làm em ở trước cửa siêu thị này.”

Trần Hương sợ tới mức tim co rụt lại, trong lòng run sợ mà lên xe.

Liêu Thuân cúi người thắt cho cô dây an toàn, thấy bộ dáng của cô bị dọa cho sắp khóc rồi đẩy anh ra kêu ‘đừng mà’ giống như muốn kêu anh làm cô, anh thấp giọng: “Mẹ nó, thắt dây an toàn cho em, kêu la cái gì? Tôi bị em kêu đến cứng rồi.”

Cửa sổ xe vẫn chưa đóng, Trần Hương sợ bị người khác nhìn thấy, che mặt lại nói: “Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi…”

“Sai cái gì?” Liêu Thuân đóng cửa sổ xe lại, khi xe chạy được một đoạn, anh tìm một cửa hàng giày thời trang rồi dừng lại trước cửa, nghiêng đầu nhìn Trần Hương hỏi: “Đi giày size bao nhiêu?”

“…37.” Trần Hương không biết anh đang tính làm cái gì, chỉ biết thành thật trả lời.

Hốc mắt cô vẫn còn rơm rớm nước mắt, Liêu Thuân chồm người qua chỗ cô, ôm người đến vị trí ghế lái, hôn lên môi cô, dùng bàn tay thô ráp lau đi nước mắt, làm cô ở trên xe cứ ngây ngốc, đến khi hoàn hồn thì người đàn ông đã cầm tiền bước vào trong.

Dáng người Liêu Thuân cường tráng, gương mặt cương nghị, đeo kính râm, lộ ra sóng mũi cao thẳng, một vòng râu ria, toát ra vẻ nam tính đàn ông.

Anh vào trong không bao lâu đã ra ngoài, theo sau là hai nhân viên cửa hàng quần áo, hai cô ôm trong người mười mấy hộp giày, trong tay xách thêm bảy tám túi lớn, chờ Liêu Thuân mở cốp xe ra, hai cô ấy liền phóng nụ cười.

Trần Hương sợ bị người khác nhìn thấy, dán người vào cửa sổ, còn đem mặt mình che lại.

Khi Liêu Thuân lên xe, thấy bộ dạng này của cô, không nhịn được cười, duỗi tay đem đầu cô xoay lại, tay to khống chế cái ót cô, ở trên môi cô mà hôn: “Trốn gì thế? Sợ bị nhìn thấy sao?”

Trần Hương không nói lời nào, bị anh hôn đến đỏ mặt, trong lòng cô vẫn còn hơi sợ anh.

Liêu Thuân chạy xe dừng trước một khách sạn, nhìn Trần Hương nói: “Xuống xe.”

Trần Hương nhìn qua ô cửa sổ thấy khách sạn trước mặt, sợ hãi mà lắc đầu: “Không, tôi… Tôi còn phải đi làm.”

“Không làm em.” Liêu Thuân chỉ chỉ cốp xe: “Mua quần áo cho em, đi lên đó thay.”

Dĩ nhiên là nói dối.

Rất muốn làm cô, ai bảo không nghe lời dám lẻn chạy đi, nghĩ đến việc này, Liêu Thuân liền muốn đem người làm chết mới thôi.

Trần Hương trừng lớn đôi mắt nhìn anh, cô không tim tưởng mấy cái bộ dáng lấy lòng của Liêu Thuân, tâm tình anh rất tốt, đối với cô rất dịu dàng, giọng nói cũng nhu hòa: “Đi thôi.”

Trần Hương không nghĩ tới trong cốp xe có nhiều quần áo mua cho cô như vậy, chỉ khi tết đến, ba mẹ mới có thể mua quần áo mới cho cô, từ khi cô nhận thức được, cô vẫn luôn nói với người khác là cô không cần quần áo, thậm chí cho tới bây giờ, cô đã 21 tuổi, quần áo cô toàn là quần áo nhặt về.

Bao gồm cả áo ngực của cô, đều là đồ bỏ đi của người khác.

Đây là lần đầu tiên, trừ ba mẹ ra, còn có một người khác mua cho cô nhiều quần áo như vậy.

Cô sửng sốt hồi lâu, Liêu Thuân đặt phòng rồi xuống xe đem túi quần áo cùng mấy hộp giày ra, lúc này mới gõ gõ cửa sổ ghế phụ nhắc nhở cô xuống xe.

Cô ở trên xe đem đồng phục đi làm cởi ra, cúi đầu đi theo sau Liêu Thuân, cô lo lắng bị người khác nhìn thấy, mặt cô dán sau eo anh, chóp mũi cô ngửi được mùi mồ hôi trên người anh, không hiểu sao mặt cô lại đỏ lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận