Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đặt phòng ở lầu 2, trong phòng có chiếc giường trắng lớn, một cái bàn, một cái kệ đựng TV.

Liêu Thuân khóa trái cửa, cầm mấy túi quần áo lên, đem toàn bộ quăng hết trên bàn, bên trong còn có không ít áo ngực, trắng đen đỏ tím, màu gì cũng có, cùng màu sắc với quần lót.

Trần Hương có chút bất an mà nhìn anh, Liêu Thuân cũng đang nhìn cô, ánh mắt anh nóng bỏng, con ngươi đen nhánh tựa như có ánh lửa, ánh mắt khiến người khác cảm thấy nóng rát.

Cô không biết làm gì mà rũ mắt xuống, cúi đầu không dám nhìn loạn.

Liêu Thuân ném một bộ nội y màu đen vào ngực cô, thô giọng nói: “Cởi quần áo ra, mặc cái này vào.”

Trần Hương đứng bất động, Liêu Thuân vẫn đứng đợi, vẫn là không có kiên nhẫn, mắt quét người cô: “Muốn tôi cởi giúp em?”

Trần Hương lui lại mấy bước, giọng rụt lại: “Không cần, tôi, tôi tự cởi.”

Vì quá bối rối, sau lưng cô vô tình lộ ra vết rách trên áo sơ mi kẻ ô, dường như là dấu vết do tàn thuốc để lại, thấp thoáng thấy được một điểm da trắng nõn bên trong.

Liêu Thuân móc ra điếu thuốc, cắn trên miệng, ánh mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm vào cô gái đang cởi quần áo.

Áo sơ mi kẻ ô rách tươm kia rốt cuộc cũng cởi ra, lộ ra áo ngực màu xám nhăn nhúm bên trong, cô gái nâng vai lên, lấy áo ngực màu đen tròng vào, cô do dự một hồi, gập eo cởi quần ra, thay quần lót.

“Qua đây.” Liêu Thuân nhả một hơi khói thuốc.

Trần Hương che ngực lại mà chậm rì rì đi tới, đầu cúi thấp, một bên tay che ngực, tay còn lại hơi che vị trí quần lót, bầu ngực no đủ bị chiếc áo ngực ôm gọn, làn da trắng nõn còn sót lại dấu vết tối qua.

Áo ngực màu đen càng làm nổi bật làm ra trắng của cô, quần lót ren, khi nhìn từ xa đều có thể thấy hai cánh hoa múp míp đang thít chặt bên trong.

Trên eo nhỏ toàn là dấu vết bàn tay anh hôm qua để lại, vết đỏ ái muội dường như đã đánh thức thú tính trong người Liêu Thuân.

Anh rít mạnh một hơi thuốc, khảy tàn thuốc vào gạt tàn, nhấc chân tới trước mặt Trần Hương, cô bị dọa đến lui ra sau, khi lui đến vách tường, không còn chỗ lui nữa, cô mới hoảng sợ mà dùng tay đẩy anh: “Anh, anh nói, anh nói không có cái kia.”

Cô quá hoảng hốt, giọng nói trở nên lắp bắp.

“Cái nào?” Anh cố ý hỏi, nửa điếu thuốc còn ngậm trong miệng, anh cúi xuống tiến gần đến môi cô, cô bị sặc mà ho hai cái, hốc mắt đỏ lên, duỗi tay đẩy anh ra, nghiêng đầu không cho anh sấn tới.

“Ngoan ngoãn để tôi hôn, nếu không tôi sẽ làm em.” Liêu Thuân vừa nói lời này, cô quả nhiên không còn phản kháng nữa, sức lực cũng nhẹ hơn, tay nắm chặt áo trên ngực anh, vừa sợ hãi vừa dè chừng.

Anh đem người đè cả người cô vào tường, nắm cái ót cô, ngậm lấy đôi môi thơm mềm, chiếc lưỡi thô dày tiến vào khoang miệng cô, trực tiếp đi vào trong cuống họng.

Trần Hương khó chịu mà nức nở, Liêu Thuân cười khẽ, anh thối lui một chút, nói: “Tự mình chủ động, vươn đầu lưỡi ra.”

Cô ngậm miệng, dùng đôi mắt cầu xin nhìn anh.

Ngón tay Liêu Thuân mò xuống quần lót thăm dò, vừa mới sờ vào, cô sợ hãi mà vươn đầu lưỡi ra, Liêu Thuân lập tức ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ đỏ bừng, dùng sức hút vào mấy lần, rồi ngậm lấy môi cô mà mút cắn, bàn tay cách lớp áo ngực mà xoa xoa bầu ngực cô, dường như không đủ, anh kéo áo ngực xuống, cúi đầu liếm đầu vú đang dần bị đánh thức.

Lưỡi và râu vài lần lướt qua bầu ngực trắng ngần, môi lưỡi nóng bỏng hết hút rồi liếm, tay khác trực tiếp phủ lên bầu vú mà mạnh mẽ xoa nắn.

Trần Hương bị liếm đến mềm nhũn cả người, quần lót đã ướt, giọng nhất thời không kiềm lại được, cô cắn môi: “Ưm… Không… A… Ưm…”

Anh đang dùng hàm răng cắn cắn, nghe cô khóc lóc kêu cắn hỏng, lúc này mới dừng lại, đem người ôm đến giường.

Liêu Thuân tách hai chân cô ra, cúi đầu dán vào hai cánh hoa kia, đầu lưỡi bọc lấy thịt viên năm lần bảy lượt mà khiêu khích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận