Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương cứng họng, đúng là trước kia cô làm ở siêu thị đó, nhưng bởi vì chỉ là siêu thị nhỏ, ngày thường cô với ông chủ là hai người làm việc, ông chủ là người không đứng đắn lắm, thường hay ở trước mặt cô xem phim người lớn, cô nhẫn nhịn đến lúc được trả lương, liền đổi sang siêu thị khác làm, cô không nói với Trần Dương vì sợ cậu lo lắng là cô vì bị khi dễ nên mới đổi chỗ làm.

Cô bỗng ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc nhìn anh: “Anh, anh nói với em tôi rồi sao?”

Đôi mắt cô cực kì sợ hãi, Liêu Thuân cố ý trêu cô: “Em nói thử xem.”

Hốc mắt Trần Hương đỏ lên, cô xấu hổ che mặt lại, nước mắt từ khe hở ngón tay mà chảy xuống.

Liêu Thuân ‘đệt’ một tiếng: “Mẹ nó, em khóc cái gì mà khóc, tôi chưa nói với cậu ta.”

Trần Hương hạ tay xuống, nước mắt còn vươn đầy mặt, cô khóc lóc nói: “Huấn luyện viên, tôi sai rồi.”

“Sai cái gì?” Liêu Thuân không hiểu, cô gái này hở tí lại nhận mình sai rồi.

“Tôi không nên… tắm ở trong đó.” Cô khịt mũi, nước mắt như hạt đậu mà rơi xuống, mềm mại mang theo giọng mũi: “Sau này tôi không tắm nữa, anh không được, không được coi thường Trần Dương.”

“Tôi coi thường cậu ta làm gì?” Liêu Thuân không hiểu mạch suy nghĩ của cô.

Trần Hương rơi nước mắt nhìn anh, thân mình run run hỏi: “Vậy anh, buông tha cho tôi được không?”

Đệch.

Liêu Thuân rốt cuộc cũng hiểu rồi.

Tên lửa đã lên dây cung, mẹ nó, anh chạy từ nội thành tới đây hơn ba tiếng để tìm cô, cô không vui, không chào đón anh thì thôi, đằng này lại còn khóc lóc cầu xin anh buông tha cô.

Hôm nay anh không làm chết cô, Liêu Thuân anh sẽ đem tên mình viết ngược lại.

“Em lặp lại lần nữa?” Anh dùng ánh mắt đen kịt nhìn cô, đôi mắt anh muốn tóe ra lửa, cơn tức dần trỗi dậy bên trong.

Trần Hương sợ hãi mà trốn lùi về sau, nức nở nói: “Tôi sai rồi… Tôi sai rồi…”

“Mẹ nó!” Liêu Thuân nắm lấy eo cô, đem người xoay đè dưới thân, cúi đầu dùng sức cắn đầu vú cô: “Còn dám nói nữa không?”

“Không dám, không dám…” Trần Hương đau đến nỗi thân mình run lên, khóc thiếu chút nữa muốn ngất, mềm mại cầu anh: “Đừng cắn huhu…”

Cơn tức tối của Liêu Thuân giảm vài phần, nhưng vẫn cầm chân cô mở ra: “Muộn rồi, hôm nay tôi phải làm chết em.”

Trần Hương sợ hãi, xoay người muốn chạy ra ngoài, nhưng bị người đàn ông dùng cánh tay chặn lại, cô bất lực khóc lên: “Huấn luyện viên… Tôi thật sự biết sai rồi, tôi không dám, không dám nữa.”

Liêu Thuân tách hai chân cô ra, dùng của mình hướng vào cửa chọc chọc, cô sợ đến phát run, hai cánh hoa cứ mãi khép lại, quy đầu không thể chen lọt vào, anh tàn nhẫn muốn làm cô cho bằng được, đem hai chân cô đặt trên khuỷu tay mình, âm hộ cứ thế mở ra, đồ vật dữ tợn hướng vào trong mà cắm thẳng vào.

Trần Hương khóc đến đùi run rẩy lên: “Đừng… Đừng mà… Cầu xin anh… Tôi nghe lời, tôi nghe lời… Không dám, thực sự không dám nữa…”

Mắt đen quét qua cô, dùng đồ vật cứng ngắt kia trực tiếp cắm vào, huyệt động e rằng bị rách ra đến chảy máu. Anh đỡ của mình hướng đến hai cánh hoa chọc chọc vài cái, đỉnh đầu chen vào hai cánh môi âm hộ đang khép kín, quy đầu đi vào rất mạnh làm đánh thức thịt viên bên cạnh, Trần Hương vì bị khoái cảm mà kích thích đến run lên, tiếng khóc trong họng dần thay đổi.

Anh đưa đẩy tầm một phút, Trần Hương đã lên đỉnh, dâm thủy tràn lan, anh lại dán quy đầu vào cửa huyệt, trực tiếp cắm vào huyệt non.

Trần Hương cảm thấy trướng không chịu được, cơ thể vừa đang ở cao trào lại rơi xuống lần nữa, cổ ngẩng cao, tay bám chặt vào khăn trải giường dưới thân, đầu bị đẩy lên liên tục theo nhịp điệu của anh.

Phản ứng này của cô làm cho Liêu Thuân hài lòng, anh cúi người, đôi tay bắt lấy cô, đem cả người cô áp chặt chẽ dưới thân, nâng eo và hông hướng vào trong cơ thể cô cắm tới tấp.

Côn thịt bị huyệt thịt bên trong siết vào, Liêu Thuân sướng đến cơ bắp đều trở nên căng thẳng, như một chiếc mô tơ điện mà điên cuồng thọc vào rút ra trăm lần, sức lực mạnh mẽ muốn gãy giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận