Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương chịu không nổi, giọng nói dần tan rã, mềm mại khóc nức nở đến khi đồ vật trong cơ thể lại trướng to thêm một vòng, cô bị cắm đến điên rồi, ôm cổ người đàn ông, anh cứ mạnh mẽ lao vào trong, cô gần như sắp hỏng mà hét chói tai: “A a a… Cầu xin anh… Chậm một chút… Ưm… Chậm một chút a…”

Liêu Thuân rút ra, mang theo nhiều dâm thủy ra ngoài, lại cắm vào lần nữa, có thể nghe thấy tiếng nước òm ọp bên trong, anh cầm chân cô để trên vai, bóp eo nhỏ mà dùng hông đưa đẩy.

Giọng Trần Hương đều là tiếng khóc, khi cô lên đỉnh, ý thức cô trống rỗng, ánh mắt mịt mờ nhìn đèn giường, hơi há miệng thở dốc.

Liêu Thuân vừa bắn, lại đem người xoay lại làm lần nữa.

Trần Hương bị làm đến ngất xỉu, Liêu Thuân lúc này mới dừng, đem người đi vào phòng tắm tắm rửa, ôm cô vào trong ngực, bàn tay hư hỏng mà xoa xoa vú cô.

Trong lúc mơ ngủ, Trần Hương khóc lên, nói mớ đại loại như là xin tha, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Liêu Thuân nhìn khắp người cô toàn là dấu cắn và dấu tay, nơi mềm mại nhất bị làm cho sưng lên, anh tự trách mình đã xuống tay nặng với cô, nhưng cũng trách cô bởi không biết tốt xấu, dùng lời nói chọc tức anh.

Liêu Thuân xuống lầu mua thuốc, trở về thấy cô đang mặc quần áo, cô mặc không xong, thân mình cô run lẩy bẩy, thấy anh mở cửa vào, cô sợ hãi lui về sau, đôi mắt vừa kinh vừa sợ.

“Làm gì vậy?” Anh nhíu mày đi vào, đem túi thuốc ném trên giường.

“Tôi…Tôi muốn đi làm.” Cô không dám nhìn anh, rũ mắt, trong tay còn đang cầm quần lót của mình.

“Biết mấy giờ rồi không?” Anh giơ đồng hồ cho cô xem, đã tám giờ tối.

Mắt Trần Hương trừng lớn, cô chỉ biết thời gian trôi qua lâu rồi, không nghĩ rằng giờ đã tối.

“Tôi, tôi vẫn muốn đi.” Cô vẫn muốn mặc quần áo, nhưng nhấc chân lên vẫn không được, nơi riêng tư vừa đau vừa rát, cô nhẫn nhịn, hốc mắt đỏ lên.

Đau quá.

Liêu Thuân không nhìn nổi bộ dạng đáng thương này nữa, đem người ôm đến bên giường, bàn tay xoa nhẹ eo cô: “Tôi cho tiền em, sau này không cần đi làm nữa, tôi nuôi em.”

Trần Hương ngạc nhiên ngẩng đầu lên, cứ như vừa nghe chuyện này mai là ngày tận thế, biểu cảm cực kì hoảng sợ.

“Sao vậy?” Anh cười.

Trần Hương lắc đầu: “Không, không có, tôi…”

Thấy sắc mặt Liêu Thuân trầm xuống, cô đột nhiên im miệng, cúi đầu lặng lẽ rơi nước mắt.

Liêu Thuân ‘ĐM’ một tiếng: “Được được được, mấy giờ tan làm?”

Trần Hương hít mũi nói: “10 giờ rưỡi.”

“Thân thể chịu được không?” Anh giương tay giúp cô lau nước mắt, nghe bụng cô kêu lên, cười: “Đói bụng à? Muốn ăn gì?”

Trần Hương vừa thẹn vừa xấu hổ, ôm bụng trườn xuống người anh nhưng lại bị anh bắt eo lại, cô không động đậy được, chỉ có thể nhỏ giọng trả lời: “Bánh bao.”

“Bánh bao?” Liêu Thuân lấy di động ra nhìn, tùy ý đặt mấy đơn cơm hộp, lại thêm một phần trái cây các loại, sau cùng là ghi chú lại.

Đặt cơm xong, anh lấy túi thuốc lại: “Mở chân ra, tôi giúp em bôi thuốc.”

Trần Hương ngồi trên đùi anh, có chút khó hiểu mà ngơ ngác nhìn anh.

Liêu Thuân cúi đầu hôn lên môi cô: “Mẹ nó, đừng nhìn tôi như vậy, tôi cứng rồi.”

Trần Hương lập tức quay mặt đi, anh đem cô đặt ở trên giường, bàn tay tách chân cô ra, dùng ngón trỏ lấy thuốc mỡ, hướng vào trong huyệt sưng mà bôi.

Thuốc mỡ lành lạnh, ngón trỏ đi vào ngọ nguậy qua lại, muốn đem thuốc thoa đều hết bên trong, nhưng hình như chọc trúng chỗ nào rồi, lại chảy ra bên ngoài toàn dâm thủy.

Trần Hương cắn môi, đùi run lên, vất vả chờ anh bôi thuốc xong, huyệt cô lại chảy nước.

Liêu Thuân dùng ngón trỏ khảy khảy viên thịt ở môi âm hộ, hỏi cô: “Sao nhiều nước vậy? Em muốn tôi làm em?”

“Không có…” Cô kẹp chặt chân, giọng run run.

Nơi đó rất sưng, Liêu Thuân không nghĩ lại làm cô lần nữa, nếu làm nữa thì hỏng mất thôi.

Anh vào toilet rửa tay, khi đi ra, cô đang mang giày, là giày thể thao, không biết đã đi bao nhiêu năm rồi, cũ như vừa mới nhặt từ đống rác mang về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận