Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiệm điện thoại ở thị trấn đã đóng cửa lúc 5 giờ rưỡi, anh nhìn tiệm bán điện thoại, thấy chiếu biển quảng cáo, anh nhìn số di động trên đó rồi gọi điện thoại, Trần Hương không biết anh muốn làm gì, rụt rè đứng cạnh anh, cô sợ gặp người quen nên vẫn luôn rụt vai cúi đầu.

Đợi một lát, chủ tiệm cũng đã tới, Liêu Thuân kéo Trần Hương đi vào, chủ tiệm đem chiếc điện thoại mới nhất đem ra, nghiêng đầu nhìn Trần Hương hỏi: “Cô thích màu nào?”

Trần Hương biết loại điện thoại này, không biết bao nhiêu tiền, chỉ biết nó rất đắt, cô không thể mua nổi, theo bản năng hướng ra ngoài định chạy, mới vừa xoay người đã bị Liêu Thuân kéo cánh tay lại, kéo vào trong ngực: “Nhanh lên, lấy một cái.”

Anh chau mày, vết nhăn giữa mày rất sâu, nghiêm túc đến dọa người. Trần Hương không dám từ chối anh, chọn cái màu trắng.

Liêu Thuân cầm điện thoại cô lấy ra cho chủ tiệm thay, còn dán kính cường lực cho cô, còn nạp cho cô 1000 tệ tiền điện thoại, xong xuôi anh kéo cô ra cửa.

Trần Hương ngốc rồi, cái điện thoái đó khoảng 1 vạn 2, cô không nghĩ rằng, anh sẽ mua điện thoại đắt tiền cho cô, còn đóng cho cô phí cước điện thoại.

“Tôi, tôi không có nhiều tiền như vậy…” Đi ra khỏi cửa, cô cầm điện thoại dúi vào tay anh: “Cái này đắt quá…Tôi không trả nổi…”

“Ai lấy tiền của em?” Liêu Thuân nhíu mày nhìn cô: “Nếu không thích, cứ quẳng đi.”

Trần Hương nghe giọng điệu của anh, cắn môi không dám nói lời nào.

Liêu Thuân nhìn bộ dạng nghèn nghẹn cùng ủy khuất này của cô, duỗi tay nhéo má cô: “Còn như thế nữa, tôi sẽ làm em, cười một cái cho ông đây xem.”

Trần Hương không nghĩ Liêu Thuân lại làm như vậy, cô đau đến nhíu mày, nhìn người đàn ông đang đe dọa mình mà cố gắng cười một cái, so với khóc còn khó coi hơn.

“Mẹ nó.” Trong lòng Liêu Thuân hụt hẫng, rõ ràng cô ở siêu thị cùng khách xa lạ cười rất vui vẻ, không hiểu sao trước mặt anh, một nụ cười cũng không có.

Anh lái xe đem người đưa đến cửa siêu thị, thấy cô sợ hãi rụt rè mà thăm dò bên ngoài, chờ cửa siêu thị không có ai, lúc này mới mở cửa xuống.

Liêu Thuân kéo canh tay cô, cố ý hỏi: “Sợ người khác thấy? Em chê tôi sao?”

“Không phải…” Trần Hương bị dọa, giọng nói run run: “Tôi, không có…Tôi sợ, sợ…”

Sợ cái gì, cô dĩ nhiên không dám nói, chỉ biết trong lòng rất hoảng, sợ bị người khác hiểu lầm, càng sợ…Người khác biết Liêu Thuân đã làm chuyện đó với mình.

“Sợ cái gì?” Anh nhéo mặt cô: “Có người hỏi em thì em bảo tôi là bạn trai em.”

Trần Hương bị dọa rồi, mơ hồ trừng mắt anh rồi chạy xuống.

Liêu Thuân ngồi ở trong xe, nhìn bóng dáng chạy trối chết của cô, miệng anh vẫn treo nụ cười.

Hiền lành, tính tình vừa ngoan vừa mềm, làm người khác muốn bắt nạt.

Đương nhiên, là bắt nạt ở trên giường.

Trần Hương đi vào siêu thị, cô vẫn cảm thấy không chân thật lắm.

Chiếc điện thoại sang chảnh, cùng với lời nói của Liêu Thuân…

Cô tới chỗ ông chủ giải thích một chút, ông chủ biết hoàn cảnh của cô, đối xử với cô vẫn tương đối bao dung, không nói gì cả, kêu cô lần sau có việc nhớ thông báo trước, Trần Hương lại xin lỗi một lần rồi mới trở lại chỗ làm.

Tiếng điện thoại vang lên, cô không dám nhận, có người nhắc nhưng cô vẫn không dám xem.

May mắn cô chỉ thay giày, không đem quần áo anh mua thay ra, cô vẫn luôn đứng ở quầy thu ngân, bên chân có đồ đạc, cơ hồ không ai phát hiện ra cô mang đôi giày mới hơn 100 tệ.

Lúc không có khách thanh toán, cô lặng lẽ cúi đầu đánh giá đôi giày.

Kích cỡ vừa vặn, là một đôi giày thể thao màu trắng, cô rất thích.

Mùa hè dễ ra mồ hôi, cô không dám mang giày sandal, hơn nữa đứng lâu thì chân sẽ rất đau, cô cảm thấy giày thể thao rất thoải mái, chẳng sợ nóng chút nào, cô mang cả ngày cũng được.

Cô làm đến 10 giờ rưỡi mới chuẩn bị tan làm, vừa cởi đồng phục đi làm, lại lộ ra cái áo sơ mi kẻ ô hôi hám, những thu ngân khác cởi đồng phục đi làm đều ăn mặc váy liền áo, lộ hai cái đùi, phía dưới mang giày sandal.

Bình luận (0)

Để lại bình luận