Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương bị nhốt trong dây an toàn, không thể giãy dụa được, chỉ có thể ngửa mặt thừa nhận nụ hôn của anh, anh hôn rất mạnh, nặng nề mà mút mà cắn, thỉnh thoảng cô bị cắn đến kêu rên ra tiếng, kích thích nơi nào đó của Liêu Thuân cứng lên.

Anh buông cô ra, lái xe đi tìm khách sạn, dịch vụ khách sạn nào chả như nhau, anh tính toán tìm đại khách sạn nào đó.

Trần Hương thấy anh lái trước cửa khách sạn, biết anh lại muốn cùng cô làm chuyện đó, sợ tới mức túm chặt dây an toàn, gần như cầu xin mà nói: “Tôi… bà nội còn ở nhà chờ, tôi… tôi… tôi phải về nhà.”

“Làm xong rồi đi.” Liêu Thuân cứng chịu hết nổi rồi.

Nước mắt Trần Hương lại rơi xuống, không nói gì, chỉ ngồi khóc.

Liêu Thuân “đệt” một tiếng: “Con mẹ nó, em đừng tưởng tôi sẽ mềm lòng!”

Một phút sau, Trần Hương vẫn còn khóc, Liêu Thuân chửi tục, lái xe hướng về nhà Trần Hương: “Tôi đưa em về, đừng khóc nữa!”

Trần Hương hít cái mũi, bụng đầy ủy khuất, ngăn không được nước mắt lại chảy xuống, đám người Trương Khánh Hoa khi nãy thấy hết rồi, không biết ngày mai bọn họ nhìn cô bằng ánh mắt gì, cô không biết thế nào, chỉ biết sợ hãi cùng bất an mà im lặng cắn môi.

“Sao còn khóc?” Liêu Thuân hết kiên nhẫn khi nhìn cô khóc, thô giọng kêu: “Còn khóc nữa tôi sẽ làm em trên xe.”

Trần Hương bị dọa, hai tay lau sạch nước mắt.

Nhưng Liêu Thuân suy nghĩ lại, làm cô ở trên xe cũng không tồi, làm đến khi hai vú cô dán hết trên cửa kính, chỉ là vừa nghĩ đến thôi, anh lại cứng.

Trần Hương nhỏ giọng mà chỉ đường cho anh: “Phía trước rẽ phải.”

Liêu Thuân điều chỉnh lại quần, châm điếu thuốc cho giảm bớt cảm giác khô nóng, lái xe chạy lòng vòng quanh co, rốt cuộc cũng đến trước nhà Trần Hương, lúc này mới bước xuống xe.

Tuy là ở nông thôn, nhưng đường đi cũng không tệ, con đường đã được tu sửa bằng xi măng, có những đoạn đèn đường đã bị hư, cửa nhà Trần Hương thì không có đèn đường, Liêu Thuân bước chân một bước, lập tức giẫm phân gà.

Anh không biết đươc mình giẫm phải cái gì, nhấc chân lên hỏi: “Gì vậy?”

Trần Hương thấp thỏm nhìn anh nói: “…Gà, phân gà.”

“Má!” Liêu Thuân mắng, đi tới vườn rau bên cạnh, chà sạch đế giày bằng bùn đất.

Bà nội nghe thấy động tĩnh thì đi ra, thấy trước cửa có ánh sáng, cao giọng hỏi: “Trần Hương?”

Trần Hương trả lời: “Bà nội, bà chưa ngủ sao?”

“Bà chờ con.” Mắt bà nội nhìn không được tốt, bà nhìn chằm chằm vào chiếc xe đang đậu bên ngoài: “Xe của ai vậy? Hình như bên ngoài có người?”

Trần Hương nghĩ rằng Liêu Thuân đứng một hồi sẽ đi liền, cô đưa bà nội vào trong nhà, nhỏ giọng nói: “Không biết ạ, hình như là người đi đường.”

Vừa mới dứt lời, Liêu Thuân phía sau sau giương giọng kêu lên: “Trần Hương! Cho tôi thau nước!”

Trần Hương: “…”

Trần Hương đưa cho Liêu Thuân một thau nước, anh đem xe đạp từ trên nóc xe Việt Dã xuống, nhìn quanh bốn phía, hàng xóm hai bên đều xây lại nhà mới, chỉ có nhà Trần Hương còn ở nhà ngói, hơn nữa xung quanh toàn là bùn đất, giẫm một cái đã để lại giấu chân.

Liêu Thuân thả xe xuống, đi đến trước mặt Trần Hương, rửa sạch tay trong thau nước trên tay cô, sau đó như đã quen thuộc từ lâu mà hướng bà nội chào hỏi: “Bà nội khỏe không!”

Trần Hương lo lắng anh nói gì đó lung tung, thả thau nước chạy lên theo, dùng thái độ khẩn trương nhìn chằm chằm anh.

Bà nội thấy người đàn ông cao to, bị dọa cho hết hồn, bà híp mắt đánh giá, sau một lúc lâu mới hỏi: “Cậu là ai vậy? Sao lại quen biết Trần Hương nhà tôi.”

Bà coi như Liêu Thuân là người theo đuổi Trần Hương.

Trần Hương lo lắng Liêu Thuân mở miệng nói đã làm gì với mình, chạy nhanh tới chỗ bà nội nói: “Bà nội, anh ấy, anh ấy là huấn luyện viên của Trần Dương, anh ấy là ông chủ.”

“Huấn viện viên sao?” Bà nội kích động, nắm tay Liêu Thuân: “Dương Dương có nghe lời không? Có làm phiền tới cậu không? Tới đây tới đây, vào đây ngồi, Trần Hương, rót cốc nước mau lên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận