Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cười cái gì.” Liêu Thuân khó chịu quét mắt cô ta một cái, ôm eo Trần Hương nói: “Nếu cô ấy mở công ty, tôi có thể gặp cô ấy sao?”

Mấy người đàn ông cười.

Cô gái trong nhóm nữ đó không hiểu, bạn gái của cả đám đàn ông này trước nay đều là ưu tú, thật không thể tưởng tượng được, một Trần Hương không có gì, nhưng lại được một người đàn ông như vậy che chở.

***

Trần Hương đi toilet, gặp được cô cái mặc bikini nóng bỏng, bikini màu tím rất gợi cảm, lộ ra đôi vú tròn trịa, cô ta soi gương thoa son môi, thấy Trần Hương đi ra, nhìn cô cười cười, hỏi: “Cô từ nông thôn tới đúng không?”

Trần Hương bất an nhìn cô ta, định thừa nhận, nhưng lại sợ làm mất mặt Liêu Thuân, do dự không nói, đối phương đã đoán được, cười hỏi cô: “Làm sao cô gặp được Liêu Thuân?”

“Anh ấy là huấn luyện viên của em trai tôi… chỗ câu lạc bộ quyền anh.” Cô cúi đầu rửa tay, giọng rất nhỏ.

“Ồ.” Cô ta thản nhiên gật đầu, thấy cô sợ sệt, lại hỏi: “Cô thật sự mở siêu thị sao?”

Đây là không tin.

Trần Hương sợ làm cho Liêu Thuân mất mặt, gật đầu hai cái: “Đúng.”

Rửa xong tay cô liền đi ra ngoài, đi nửa đường, nhớ lại túi của mình treo ở trong quên lấy, cô vòng trở lại, tới nơi thì nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười, là giọng nói của cô gái khi nãy hỏi cô, cười đùa cùng một cô gái khác, “Từ nông thôn tới, hẳn là không được đi học, người đi học đâu giống như cô ta, cô xem, tôi cùng cô ta nói chuyện, cô ta cũng không dám ngẩng đầu nhìn tôi, còn nói cái gì mà mở siêu thị, nhìn giống thu ngân hơn.”

“Cười chết tôi, Liêu Thuân đào đâu ra phụ nữ nông thôn vậy?”

“Có quỷ mới biết, chắc là thấy mới mẻ, chờ cảm giác mới mẻ qua đi, cô ta sẽ trở về nông thôn, ha, quá tàn nhẫn.”

Trần Hương đứng im, phía sau truyền đến giọng Liêu Thuân, vốn dĩ anh thấy cô ra tới rồi, nhưng cô lại quay vô trong, anh đứng nửa ngày cũng không biết làm gì, đơn giản qua đây hỏi một chút: “Làm gì vậy? Sao đứng ở đây?”

Trần Hương bị hoảng sợ, cả người hơi run, xoay người hướng Liêu Thuân nói: “Không, không có gì, em, em, cái túi…quên, em…”

Cô nói năng lộn xộn, đôi mắt cô đỏ bừng, nước mắt không kìm được.

“Ai bắt nạt em?” Liêu Thuân chau mày lại, con mẹ nó, đi toilet cũng bị bắt nạt, anh nên đem cô buộc chặt trên người mình.

Trần Hương lắc đầu: “Không, không có.”

Liêu Thuân không tin, cất bước vào trong, Trần Hương gấp gáp kéo anh lại: “Huấn luyện viên, đó là nữ, toilet nữ.”

Liêu Thuân mặc kệ, rảo bước đi vào, thấy hai cô mặc bikini nóng bỏng đang trang điểm, cô ta cũng nghe thấy động tĩnh, hướng Liêu Thuân cười thân thiết, chuẩn bị đi ngang qua nhưng bị Liêu Thuân cản lại.

Anh đen mặt, lông mày nhíu lại, giữa mày nhăn rất sâu, vừa nghiêm túc vừa làm cho người ta sợ hãi: “Cô mới nói gì với cô ấy?”

“Không có á.” Cô em nóng bỏng giả ngu, còn nhìn Trần Hương hỏi: “Chúng ta vừa mới nói chuyện sao?”

Trần Hương sửng sốt, lắc đầu: “Không, không có nói.”

Liêu Thuân trực tiếp duỗi tay bóp cổ cô ta, bóp ngay trước mặt mình: “Con mẹ nó tôi hỏi cô đấy, cô nói gì với cô ấy?”

Cô ta bị dọa, mặt biến đổi bảy màu, hai tay dùng sức túm tay anh, giọng nói vì bị sợ mà thay đổi ít nhiều: “Tôi hỏi… hỏi cô ta, có phải từ nông thôn tới không, còn có, hai người sao lại gặp được nhau… chỉ vậy thôi.”

Trần Hương bị dọa, sửng sốt một hồi lâu mới tiến lên kéo cánh tay anh: “Huấn luyện viên, không có, cô ấy không có bắt nạt em, không có mà…”

“Con mẹ nó cô là cái thá gì mà dám khua tay múa chân với cô ấy.” Liêu Thuân bốc hỏa, ngày hôm qua, anh còn ở trước mặt bà nội nói sẽ không bao giờ để ai bắt nạt Trần Hương, mẹ nó mới chớp mắt đã có người bắt nạt cô ấy rồi: “Muốn chết phải không?”

“Xin lỗi… Tôi sai rồi, cho tôi xin lỗi.” Cô ta lần đầu tiên thấy Liêu Thuân tức giận như vậy, bị dọa cho xanh mặt, hướng Trần Hương không ngừng nói: “Cô nói anh ta buông tôi ra, cô cho tôi xin lỗi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận