Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt Trần Hương trừng lớn hơn nữa, vì cô thấy trong tay anh chỉ cầm mấy miếng vải.

“Đây là…gì vậy?” Cô không thể tin được có thể mặc cái này trên người.

“Áo tắm, chưa thấy qua sao?” Liêu Thuân mở áo tắm ra, hướng trên người Trần Hương ướm thử: “Mặc cho anh xem.”

Anh vẫn luôn muốn nhìn thấy Trần Hương mặc áo tắm, nhưng không nghĩ tới việc cô mặc để cho người khác ngắm, cái này không thể để cho người khác xem được, cô chỉ mặc cho mỗi một mình anh xem, trong lòng Liêu Thuân đang rất cao hứng, anh nhớ tới bộ dáng Trần Hương khi uống xong rượu, vừa ngoan lại vừa mềm, anh lại quầy lấy điện thoại gọi rượu vang đỏ và kem, cuối cùng là hai phần đồ ăn cho bữa tối.

Khi anh trở lại, Trần Hương đã thay váy, mặc bộ áo tắm.

Là một bộ đồ tắm màu đỏ, rất tươi, vừa nóng bỏng vừa quyến rũ, không thích hợp với vẻ đẹp mềm mại của cô cho lắm, tuy cô phơi sương phơi gió làm việc, nhưng cô mặc cái này không hề bị dìm, làn da trắng đến phát sáng, tông màu đỏ càng làm nổi bật làn da cô hơn, quần bơi chữ T, hai cánh mông mượt mà lộ hết ra ngoài, cô mặc một hồi thì cảm thấy mắc cỡ mà cúi đầu, hai tay ôm ngực.

Từ gương mặt đi xuống, chỉ chú ý đến hai đôi gò bồng to tròn, bị ép thành một khe rãnh rất sâu, thịt vú trắng nõn, thật khiến người khác muốn phạm tội.

Liêu Thuân cũng cởi quần áo, chỉ chừa một cái quần lót, khi tới trước mặt cô, chỗ nào đó đã cứng.

Trần Hương nhìn thấy nó, lui về sau một bước, anh kéo cô vào trong ngực: “Trước tiên mang em đi bơi một vòng.”

Cô không muốn đi bơi, khi bị kéo đến bên thành bể bơi, cô không biết đi tiếp chỗ nào, giọng run run: “Em, em không…”

“Không sao.” Liêu Thuân bước xuống trước, anh cao to, đứng xuống bể bơi, nước bên trong chỉ tới ngực anh, anh dang tay, hướng Trần Hương nói: “Xuống đây, anh đỡ em.”

Nước trong bể lấp lánh, chiếu lên gương mặt cương nghị của Liêu Thuân, râu ria quanh môi, hầu kết lên xuống khi nói chuyện, đậm mùi vị đàn ông.

Trần Hương vừa mới vươn tay ra, đã bị anh kéo xuống dưới, ôm vào trong lồng ngực, cô sợ hãi, ôm sát cổ anh, thấp giọng kêu một tiếng: “A…”

“Sợ gì chứ, anh ở đây.” Liêu Thuân xoa mông cô, trấn an.

Mắt Trần Hương run run nhìn anh, người đàn ông cúi đầu cắn môi cô: “Lại muốn làm em.”

Bên trong khách sạn có phao bơi, Liêu Thuân chơi xấu, cố ý không đưa cho Trần Hương, cô gái bé nhỏ vẫn treo người trước cổ anh, ôm rất chặt, hai bầu vú trắng nõn đều dán trước ngực anh.

Xem anh như cái phao bơi.

Anh nâng cô bơi một vòng, nhiệt độ bên trong bể rất ổn định, không nóng không lạnh, nước rất trong suốt sạch sẽ, lấn át đôi ngực so với đậu hũ còn tươi hơn của cô, Liêu Thuân ôm cô bơi một hồi, cúi đầu dùng mặt cọ cọ ngực cô, trả đũa: “Muốn lấy vú em đè chết anh sao?”

Trần Hương “A” một tiếng, đỏ mặt thả lỏng tay, giây tiếp theo đã bị anh ôm sát lại: “Muốn bị chết đuối sao, ôm chặt vào.”

Trần Hương đành phải ôm chặt anh.

Người đàn ông chân dài vai rộng, gân xanh nổi đầy trên cánh tay, rất vạm vỡ, cả người cứng cáp, cánh tay màu đồng ôm chặt eo Trần Hương, làm nổi bật eo nhỏ nhắn, trắng trẻo như mỡ dê.

Liêu Thuân ôm Trần Hương bơi một vòng nữa, sau đó ôm cô để trên lưng mình: “Ôm chặt.”

Trần Hương ghé vào trên lưng anh, thấy anh khởi động cơ bắp, hai chân giẫm trên vách hồ bơi, hướng ra phía trước bơi ra ngoài, cô ngạc nhiên mà trợn to mắt, bối rối ôm anh, bơi đến khi thấy bờ biển phía dưới, bên cạnh biển là một đám người đang ăn tiệc nướng BBQ, có âm nhạc đâu đó truyền đến nữa, thật náo nhiệt.

Cô nhếch khóe môi cười, khó có thể miêu tả cảm giác thỏa mãn bây giờ của cô, bất giác ôm chặt cổ anh, Liêu Thuân nghĩ cô vẫn còn sợ, bàn tay to vỗ vỗ eo cô: “Đừng sợ.”

Liêu Thuân không biết rằng những lời trấn an của mình đã ảnh hưởng như thế nào với Trần Hương, chỉ khi cô còn nhỏ, mới được người khác che chở quan tâm, khi ấy bởi vì cô sợ bóng tối, ba cô đã ôm cô vào trong ngực, sau đó cô nghe ông nói: “Hương Hương ngoan nha, đừng sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận