Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương cúi đầu không dám nói gì, liếc mắt thấy giá cả trên mác, sợ tới mức ném quần áo đi.

Bản tính vốn có của Liêu Thuân đã lên dây cung, thấy giá cả đã dọa sợ cô đến mức tròng mắt đều trợn tròn, bỗng nhiên nở nụ cười: “Xem bộ dạng ngốc nghếch của em đi.”

Trần Hương chạy tới quần áo nhặt lên, lo lắng mình làm dơ đồ, duỗi tay phủi phủi.

Liêu Thuân lấy quần áo trong tay cô, đẩy người vào trong phòng thử đồ, mở cửa, đẩy cô vào trong: “Mau thử đi, chớ chọc ông đây nổi giận.”

Trần Hương không dám không nghe, gật đầu đi vào.

Đối với quần áo, Liêu Thuân không quá hiểu biết, nhưng trước kia mẹ Liêu từng nói qua quần áo cửa hàng này chất lượng rất tốt, tuy là nó rất đắt đỏ.

Khi Trần Hương mặc váy đi ra, trong lòng Liêu Thuân nảy ra một suy nghĩ: Đệt, xinh thế này thì đắt cũng đáng.

Váy theo phong cách Pháp, là chiếc váy thiết kế độc nhất vô nhị, tông chính là trắng, tông phụ là sắc vàng ấm, tay áo chỉ dài tới khuỷu tay, váy dài đến mắt cá chân, vòng eo được siết lại, lộ ra vòng eo nhỏ, so với chiếc váy đi biển kia còn đẹp hơn, chiếc váy này rất vừa vặn với cô.

Trần Hương thấy mình không có mặc hở hang gì, không lộ vai, cũng không lộ lưng, rõ ràng không có lộ chỗ nào, nhưng bị ánh mắt sáng quắc của anh nhìn chằm chằm, cả người cô hơi nóng lên, cứ như trên người cô không mặc cái gì vậy.

“Đẹp, mua cái này.” Liêu Thuân muốn cô thử thêm nữa.

Trần Hương không muốn, váy này rất đắt, cô ở bên trong trộm xem giá cả trên đó, nghi ngờ có phải đánh nhầm số rồi không, sao cái váy thôi mà đắt như vậy.

Cô lắc đầu, đi đến chỗ Liêu Thuân, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi sang chỗ khác mua được không?”

Lông mày Liêu Thuân nhíu lại, Trần Hương tuy sợ anh, như cô biết anh sẽ không thương tổn gì đến mình.

Cô chủ động duỗi tay kéo anh, giọng nói sợ hãi: “Em, em không có nhiều tiền như vậy, em, em cũng không muốn anh tốn nhiều tiền vậy mua váy cho em.”

Tay nhỏ mềm lại, cào trong lòng bàn tay anh, một chút rồi lại một chút, cào đến khi cơn hỏa khí của Liêu Thuân tan đi mất.

Anh nhéo mặt Trần Hương: “Được, nghe em.”

Trên mặt Trần Hương bỗng nở nụ cười, Liêu Thuân thấy nụ cười lần này của cô rất chân thành, nhịn không được cúi đầu hôn lên môi cô: “Vui vẻ như vậy à?”

Trần Hương đỏ mặt tránh, đi vào trong chuẩn bị thay quần áo.

Ngoài cửa có khách đi vào, Liêu Thuân quét mắt, thu nụ cười lại, Trần Hương chột dạ quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy một người phụ nữ trung niên, bên cạnh là một cô gái trẻ.

Hai người đi vào cũng nhìn thấy Liêu Thuân, cùng với người đứng cạnh anh là Trần Hương.

“Trùng hợp quá nha, anh họ, anh cũng đưa bạn gái tới mua sắm hả?” Cô gái trẻ cười hỏi.

Liêu Thuân ‘ừm’ nhẹ, nhìn người phụ nữ trung niên, lâu sau mới nói: “Mẹ.”

Mẹ Liêu gật đầu, ánh mắt lướt qua anh, dừng lại người phía sau anh là Trần Hương, giờ phút này Trần Hương cực kì khiếp sợ, cô không nghĩ sẽ gặp mẹ Liêu Thuân ở chỗ này.

Cô vội vội vàng vàng gọi người, nhưng đại não không kịp thời trở lại, chỉ biết há mồm gọi theo bản năng: “Mẹ.”

Vừa dứt lời, chính cô cũng hết hồn, cô nói xong liền che miệng lại, vẻ mặc hoảng sợ nhìn chằm chằm mặt Liêu Thuân.

Liêu Thuân cười, vươn tay to xoa xoa đầu cô, nhẹ nhàng: “Ngoan quá.”

Trần Hương sợ tới mức muốn khóc, “Em, em không biết… Em sai rồi…”

Liêu Thuân cười lớn, quay đầu hỏi mẹ Liêu: “Đã gọi mẹ rồi, không cho sửa lại đúng không?”

Mẹ Liêu: “…”

Bên ngoài Liêu Thuân có bao nhiêu bạn gái, mẹ Liêu không rõ lắm.

Bà thấy rõ nhất là, Liêu Thuân chưa bao giờ đưa ai về nhà nói muốn kết hôn.

Hôm nay nếu bà không bắt gặp được, bà cũng không dám tin, con trai của bà có thể dịu dàng xoa đầu một cô gái, còn có dáng vẻ cười kia nữa.

Tính tình Liêu Thuân rất mạnh bạo, điều này không biết di truyền từ ai, anh rất dễ phát hoả, ở nhà không biết cãi nhau với người trong nhà không biết bao nhiêu lần, về sau dọn ra chỗ khác, sau đó là dứt khoát không về nhà nữa, mỗi năm tới dịp trung thu hay lễ tết thì mới về một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận