Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương ngơ ngẩn cả người.

Lòng bàn tay anh vuốt ve mặt cô, giọng khàn đi: “Đừng sợ.”

Tim Trần Hương đập mạnh lên.

Nước đã sôi, kêu sùng sục, Trần Hương đứng lên muốn đổ ra thùng nước, Liêu Thuân sợ cô bị bỏng, một hai đòi làm, Trần Hương thì sợ anh tự làm mình bỏng, anh nói gì cô cũng không cho.

“Anh da dày thịt béo mà sợ phỏng sao, nếu tay nhỏ kia của em mà bỏng, anh sẽ đau lòng.” Liêu Thuân vuốt mặt cô.

“…”

Trần Hương đỏ mặt, đem ấm nước đưa cho anh, lo lắng dặn dò anh: “Anh cẩn thận một chút.”

Liêu Thuân đắt ý nhướng mày: “Người đàn ông của em đâu có yếu đuối vậy.”

Trần Hương: “…”

Cô đi nhặt củi, cô rốt cuộc vẫn không nhịn được, khóe môi cong lên hình cánh cung.

*

Ban đêm, Trần Hương và bà nội ở chung một phòng, Liêu Thuân ngủ một mình trong phòng Trần Dương.

Mấy ngày nay anh ngủ chung với Trần Hương đã quen, tự nhiên hôm nay ngủ có một mình, đúng là có chút không quen, anh lăn lộn qua lại ngủ không được, lúc đi WC nửa đêm, đúng lúc anh bắt được Trần Hương vừa đi WC xong, ôm người qua giường của phòng mình.

“Huấn luyện viên!” Trần Hương đẩy anh: “Không được mà…”

“Không làm em, chỉ ôm ngủ thôi, anh ngủ không được.” Anh ôm cô vào trong ngực, mặt chôn ở cần cổ cô: “Nhớ em quá nên ngủ không được.”

Mặt Trần Hương đỏ lên, bây giờ đang nằm chung với anh, cô sao có thể ngủ được?

Cô im lặng không nói gì, lông mi run rẩy, không lâu sau đã nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Liêu Thuân, thân mình cô vừa động đậy, bàn tay đang ôm eo cô bỗng nhiên dùng sức, ôm cô càng chặt hơn.

Trần Hương nghĩ rằng anh vẫn còn thức, ngẩng đầu nhìn, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ thì thấy mắt anh vẫn nhắm, trong trạng thái ngủ say.

Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt Liêu Thuân, ngày thường cô rất xấu hổ khi cùng anh đối diện, nhưng bây giờ anh đã ngủ rồi, cô bây giờ mới dám quang minh chính đại mà nhìn anh.

Diện mạo Liêu Thuân thuộc tuýt người rắn rỏi, lông mày dày rậm, mũi cao thẳng, một vòng râu quanh môi hiện rõ mùi vị đàn ông, lúc ngủ anh để trần thân trên, lộ ra cơ bụng rắn chắc, cánh tay dài toàn cơ bắp vòng qua eo cô, làn da màu đồng dán trên làn da trắng nõn, hai sắc tố da tương phản rất dễ đánh sâu vào thị giác người nhìn.

Trần Hương duỗi tay muốn chạm vào mặt anh, khi sắp chạm tới cô lại rụt trở về.

Một hồi lâu, cô vươn ngón trỏ, nhẹ nhàng chạm râu anh, lại chạm nhẹ tiếp môi anh.

Cô rụt người vào trong ngực anh, vì hành động nhỏ khi nãy của mình mà trái tim cô đập rộn ràng, sợ đánh thức anh, cô thu tay lại rồi không dám lộn xộn nữa, đôi mắt nhìn thẳng gương mặt anh, trong đầu hiện ra lời nói của Liêu Thuân.

“Anh năm nay 30 tuổi, so với em có hơi lớn một chút, tính tình của anh tuy không tốt, nhưng anh sẽ sửa đổi.”

“Chúng ta thử xem?”

“Nếu em cảm thấy anh không tệ thì kết hôn với anh, được không em?”

Mặt và tim cô lại nóng lên, khó có thể diễn tả cảm xúc của cô ngay lúc này, lần đầu tiên được một người đàn ông che chở, quý trọng, nói lời thích cô, còn vì cô mà đau lòng.

Mỗi lần nghĩ đến thì cảm giác muốn khóc và chua xót trong ngực lại trỗi dậy, lan ra khắp người, trái tim dần nóng lên, như là có ai đó dùng sinh mệnh của mình rót nguồn nước nóng hổi vào trong cô.

Để gội rửa cho tâm hồn cô.

Cô vẫn chăm chú nhìn Liêu Thuân nãy giờ, hai tay từ từ nhẹ nhàng ôm lấy eo anh, chôn mặt mình vào ngực anh, chậm rãi nhắm mắt lại.

*

Hôm sau khi Trần Hương tỉnh lại, trên giường chỉ có mình cô, cô hoảng hốt, tối hôm qua cô đã quên trở về phòng bà nội, sợ bà nổi giận, vội vàng thay quần áo.

Vừa bước ra ngoài thì thấy Liêu Thuân đang giúp nhổ củ cải, ánh mặt trời buổi sáng trổ xuống người anh, làm cả gương mặt anh đầy mồ hôi, tuy không phải việc gì nặng nhọc, nhưng mùa hè rất nóng, phơi lâu ngoài trời tưởng chừng như bị hấp đến nơi

Bình luận (0)

Để lại bình luận