Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết anh đã làm bao lâu rồi, ngực anh cũng đã ướt hết.

Trần Hương rửa mặt xong thì chạy tới giúp, cô cầm đưa khăn lông cho Liêu Thuân, nhỏ giọng: “Anh nghỉ ngơi đi, để em.”

Liêu Thuân nhận lấy khăn lông, lau mồi hôi trên người, phất tay với cô: “Anh không mệt, em nghỉ ngơi đi, ngoài này nắng lắm.”

Người ngồi cạnh bà nội, nghe được lời của Liêu Thuân nói, mới liếc mắt nhìn qua một cái.

Mặt Trần Hương lại hồng lên, cô đi ra vườn gà lấy bốn quả trứng, sau đó nhổ một ít củ cải thái lát ra.

Liêu Thuân rửa tay xong nhận điện thoại, có việc phải tạm thời về câu lạc bộ một chuyến, Trần Hương đang nấu cơm trong bếp, thấy anh sắp đi, liền đi theo tiễn anh.

“Không đi cùng anh sao?” Liêu Thuân hỏi cô

Trần Hương lắc đầu.

“Được rồi, anh xong việc sẽ quay lại tìm em.” Liêu Thuân đi tới chỗ xe mình, sực nhớ gì đó, quay lại nói với cô: “Có ai bắt nạt em thì gọi điện thoại nói cho anh, biết không?”

Trần Hương ngoan ngoãn gật đầu.

Liêu Thuân đi được vài bước thì quay lại, vẫn không yên tâm mà dặn dò cô: “Nếu ai bắt nạt em thì cứ việc đánh lại người đó, nếu có chuyện gì anh chịu trách nhiệm, biết không?”

Trần Hương sửng sốt, vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Tay phải Liêu Thuân đụng tới cửa xe, lại xoay người lại tiếp: “Mẹ nó.”

Anh duỗi tay ôm Trần Hương vào trong ngực mình, lời lẽ có vẻ tức tối.

“Mẹ nó, thật sự anh muốn trói em trên quần mang đi luôn.”

Liêu Thuân nói xong liền lên xe rời đi.

Xử lí công việc câu lạc bộ xong, anh bị điều đi với những huấn luyện viên ở nơi khác, cũng không phải việc gì to tát, chỉ là muốn xã giao, buổi tối cả đám người ngồi cùng nhau ăn uống, còn khuyến mại thêm mấy cô tiểu thư*.

(tiểu thư: 4′ đó)

Liêu Thuân không thích không khí này lắm, lấy điếu thuốc ngậm trong miệng, có một cô tiểu thư tới bồi rượu anh, cách rất gần, cô ta duỗi tay muốn rót rượu, Liêu Thuân liền lấy ly rượu cầm lên, hướng cô ta nói: “Cút qua kia.”

Sắc mặt tiểu thư bồi rượu không cam tâm lắm, cuối cùng cũng sang bên kia.

Ở đây toàn đàn ông trung niên, Liêu Thuân ở đây trông rất chói mắt, tuy rằng không phải dạng nét đẹp đặc biệt, nhưng toát lên mùi vị nam nhân: tư thế khi hút thuốc, biểu cảm khi nói chuyện, bao gồm cái hầu kết lăn lộn khi uống rượu. Bấy nhiêu đó cũng đủ cho các cô tiểu thư ở đây chảy nước miếng.

Cùng Liêu Thuân nói chuyện là một trong những huấn luyện viên, hỏi anh sao vậy, Liêu Thuân ‘mặt không đỏ tâm không nhảy’ mà nói: “Tôi có bạn gái, quản rất chặt, 24/7.”

Vị huấn luyện viên kia ‘chậc’ một tiếng: “Cô gái của cậu đúng là dính người, muốn khiến cậu thở không nổi đây mà, bây giờ đang ở chỗ khác rồi, cô ta cũng không biết, chúng ta muốn chơi thế nào cũng được, đừng nghĩ nhiều.”

Liêu Thuân nhìn Wechat, anh đang đợi tin nhắn.

Anh đã ở đây ba ngày, cô gái ngốc này không gửi lấy cho anh một tin nhắn nào, vẫn là anh chủ động.

Mẹ nó, dính người chỗ nào?

Liêu Thuân hút thuốc xong, lại mở Wechat lần nữa, cô rốt cuộc cũng trả lời tin nhắn. Cô ở nhà đang làm kim chi, trong tay còn đeo bao tay màu hồng phấn, ảnh chụp là đôi bao tay đang dính ớt.

Mặt cô không có ở trong này.

Liêu Thuân không vui, đàn ông khác ra ngoài cửa nghe điện thoại, vợ trong nhà người ta thì hỏi han ân cần, dặn dò ngủ sớm rồi chúc ngủ ngon, kể chuyện các thứ, cứ thế mà nấu cháo một hồi lâu trong điện thoại.

Trần Hương thì ngược lại, Liêu Thuân vội vàng nhắn tin hỏi han cô, cô gái ngốc này lại gửi ảnh chụp kim chi mới làm được cho anh.

Mẹ nó! Anh đâu có muốn tìm kim chi.

*

Liêu Thuân rời khỏi đó, anh uống không nhiều rượu, trở về khách sạn, anh liền gọi video cho Trần Hương. Ở bên này cô vừa làm kim chi xong, rửa tay xong xuôi thì nhận được video, cô không được tự nhiên mà mặt đỏ bừng, trán còn thấm mồ hôi.

Ban ngày cô tới siêu thị sửa sang lại kệ hàng, buổi tối cô trở về giặt quần áo, quét dọn nhà cửa, muối củ cải trắng và cải kim chi, mỗi ngày trôi qua rất phong phú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận