Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh ở đây được ba ngày.” Liêu Thuân thấy gương mặt nhỏ qua điện thoại, duỗi tay muốn nhéo: “Em không chủ động gọi lấy một cuộc video nào cho anh?”

Trần Hương ngập ngừng: “Em… Sợ anh bận.”

“Bận gì?” Bên cạnh anh lại không có ai.” Liêu Thuân giống như ai oán: “Bạn gái người ta mỗi ngày đều gọi điện thoại, anh thì không.”

Trần Hương: “…”

Cô cẩn thận nói: “Em… Sai rồi, ngày mai em sẽ gọi cho anh.”

Liêu Thuân không thể nhìn thấy bộ dạng nghẹn khuất này của cô, nếu nhìn được thì muốn đè cô ra làm ngay lập tức, anh nằm trên giường, nói với cô: “Cởi quần áo ra, cho anh xem vú.”

Trần Hương cả kinh che loa lại, cuống quít chạy tới phòng Trần Dương, lúc này mới đỏ mặt nói với anh: “Chờ, chờ anh về rồi…”

“Chờ không kịp.” Liêu Thuân kéo quần lót xuống, canh chỉnh lại góc điện thoại, muốn Trần Hương nhìn rõ hình ảnh đang quay: khu rừng rậm rạp có một cây cự vật thô dài màu tím đen, những đường gân mạch uốn lượn xung quanh, theo nhịp điệu nói chuyện của anh, cây gậy còn hơi nẩy lên một chút.

Trần Hương nhìn thoáng qua hình ảnh đó liền che kín màn hình.

“Huấn luyện viên…” Cô che mắt mình lại, giọng nói run run, đầu óc toàn hiện lên thứ to lớn của anh.

“Huyệt múp có muốn anh gậy lớn không?” Liêu Thuân dùng tay vuốt ve lên xuống, giọng nói sắc tình: “Tiểu lẳng lơ, có muốn không?”

Trần Hương không tự chủ mà kẹp chặt chân mình lại, cô bị những lời nói này kích thích, phía dưới đều đã chảy nước.

Trời đã tối.

Bà nội rửa mặt xong trở về phòng, Trần Hương nói muốn dọn dẹp phòng Trần Dương một chút, lúc sau đóng cửa lại, nằm trên giường, vừa khẩn trương vừa bất an tách chân mình ra.

Điện thoại đặt ở trên chăn, phản chiếu hình ảnh huyệt nhỏ phấn hồng.

“Tách nó ra, em yêu, dùng tay mình xoa nó.” Giọng Liêu Thuân rất trầm, anh hận không thể chui tọt vào màn hình liếm nó, huyệt múp như cái màn thầu, khe huyệt đỏ ửng, bị tay nhỏ run rẩy tách ra, lộ ra lối vào xinh đẹp bên trong.

Trần Hương xấu hổ đến cả người đều run rẩy: “Huấn luyện viên…”

“Ngón tay xoa huyệt, vú cũng xoa cho anh xem.” Liêu Thuân như một tên háo sắc mà nhìn chằm chằm vào nơi mềm mại của cô gái, năm ngón tay thô lỗ lên xuống của mình, cổ họng tràn ra tiếng thở dốc.

Trần Hương cởi quần áo ra, cởi áo ngực xuống, hơi xấu hổ nắm lấy bầu vú của mình, nhẹ nhàng xoa đều, tay cô nhỏ không thể nắm hết bầu vú của mình, cô xoa nhẹ vài cái, vì quá thẹn nên dần thả chậm tốc độ.

Hình ảnh này khiến tròng mắt Liêu Thuân đều đỏ lên, ngón tay cô tinh tế, không thể cầm hết bầu vú của mình, nhéo được vài cái, núm vú đã dựng thẳng, thịt vú trắng nõn cùng với điểm hồng xinh xắn như hoa anh đào, thật muốn cắn một ngụm.

Liêu Thuân thở hổn hển: “Huyệt múp có chảy nước không?”

Trần Hương duỗi tay thăm dò, đầu ngón tay dính một ít chất lỏng nhớp nháp, thân thể cô run run, đỏ mặt nói: “Có.”

“Đệt!” Liêu Thuân bị một màn này kích kích, lại trướng to thêm một vòng, tay to vòng qua của mình, luận động lên xuống mấy chục lần, nói với Trần Hương: “Em yêu, gọi ông xã.”

Trần Hương ngượng ngùng nghe lời anh: “Ông xã.”

Cổ họng Liêu Thuân gầm nhẹ, đồ vật trong tay đã bắn ra, ngực anh phập phồng lên xuống, hầu kết lăn lộn, hơi thở mạnh tràn ngập hormone nam.

Trần Hương nhìn anh, phía dưới đã ướt lại càng ướt.

Liêu Thuân tùy tiện lau tay, cầm điện thoại nói với Trần Hương: “Em yêu, thật muốn làm em.”

Trần Hương đỏ mặt không nói gì, quần lót đang yên vị dưới mắt chân giờ đây đã mặc vào gọn gàng, lại nghe thấy tiếng Liêu Thuân: “Có muốn anh làm em không?”

Trần Hương: “…”

Cô nên trả lời như thế nào?

Liêu Thuân căn bản không cần cô trả lời, nhướng mi nói: “Anh biết em cũng muốn, chờ anh về rồi làm.”

Trần Hương: “…”

Bởi vì cuộc gọi video ban nãy, ban đêm Trần Hương nằm mơ thấy cô bị anh lăn lộn qua lại rồi đè ra làm, anh vừa đưa đẩy trong cô vừa nói những lời cợt nhả, cô nghe được những lời này, hạ thân lại ướt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận