Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi đánh ai?” Liêu Thuân liếc cô ấy, ánh mắt đen lại, lửa giận không thể kìm nén nữa rồi.

Trong phòng kho hàng, Trần Hương nghe thấy động tĩnh bên ngoài, chạy nhanh ra mở cửa, Vương Chiêu Đệ nhanh nhẹn đóng cửa lại: “Trần Hương vào trong đi! Anh ta muốn đánh cô đó!”

Trần Hương không hiểu cô ấy nói gì mà bị đẩy mạnh ngược vào trong, anh nhanh chóng chụp một bên cánh cửa, dùng lực thật mạnh mở ra, động tác ngang ngược đi vào trong, Vương Chiêu Đệ sợ muốn gọi cảnh sát, điện thoại vừa lấy ra, cô ấy ngẩng đầu lên thì thấy Liêu Thuân đang ôm chặt Trần Hương.

“Phù… Hù chết tôi rồi, con mẹ nó anh đi ôm người ta mà nhìn cứ như muốn đi đánh lộn vậy.” Vương Chiêu Đệ che đôi mắt, yên lặng rời đi.

Tuy đã một tuần không gặp, Trần Hương cũng rất muốn anh, nhưng cô không thể… Đành chịu cái ôm hít thở khó khăn này rồi.

“Huấn luyện viên…” Cô khó khăn thở dốc: “Anh… sao rồi?”

Liêu Thuân thả lỏng người trong ngực, thấy mặt cô tím ngắt, rõ ràng là do không đủ không khí để thở, lạnh mặt nói với cô: “Thở không đều mà còn nói chuyện à?”

Trần Hương cẩn thận kéo tay anh: “Đừng giận mà.”

Liêu Thuân không nói gì.

Trần Hương nghĩ rằng bởi vì mình không gọi cho anh nên anh mới tức giận, cô chủ động ôm eo anh, dựa vào lồng ngực anh, thẹn thùng nói: “Ông xã, em sai rồi.”

Trái tim Liêu Thuân bỗng chốc mềm nhũn, anh ôm người vào trong ngực mình, thấp giọng ‘đệt’ một tiếng: “Trần Hương, mẹ nó em muốn ăn anh phải không?”

Trần Hương không biết bây giờ anh hết giận hay chưa, ngoan ngoãn ghé vào trong ngực anh, tay nhỏ duỗi sau lưng vỗ vỗ: “Anh đừng giận, em thật sự biết sai rồi.”

Cơn tức tối trong người Liêu Thuân bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

***

Trần Hương đứng bên kệ hàng tính toán giá cả, Liêu Thuân đứng cạnh nhìn cô.

Anh không biết tại sao khi nãy bản thân mình lại tức giận như thế, trong đầu chỉ nghĩ muốn tìm cô, gặp cô.

Cô lại tính sai nữa rồi, có chút ảo não mà cầm bút gạch bỏ mấy dòng, nhỏ giọng nói: “Mày sai lần thứ 2 rồi đấy, Trần Hương à, không được sai nữa.”

Liêu Thuân cười ra tiếng, muốn mắng yêu cô đúng là ngốc, sao lại đáng yêu thế chứ.

ĐM, hình như anh uống lộn thuốc hay gì rồi, cho dù Trần Hương làm gì đi chăng nữa, anh cũng cảm thấy đáng yêu là sao?

Khi Trần Hương tính giá cả xong xuôi thì đã hơn 10 giờ, hôm trước cô ngủ lại ở phòng kho hàng, nhưng hôm nay có Liêu Thuân, cô không nỡ để anh ngủ lại đây nên bảo với anh đi tìm khách sạn nghỉ ngơi, còn cô sẽ ngủ ở phòng kho.

Trán Liêu Thuân nhíu lại: “Em nói gì?”

Trần Hương nuốt nước miếng: “Em… Cái kia của em tới, không thể làm, anh… anh tìm khách sạn nghỉ đi, em ở đây.”

Liêu Thuân quét mắt phòng kho một vòng, thấy một cái chăn mỏng đang lót dưới sàn, anh giận sôi máu: “Mẹ nó, mấy ngày nay em vẫn luôn ở đây ngủ?”

Tay nhỏ Trần Hương kéo anh: “Anh đừng giận, em ở đây không nóng chút nào hết, có quạt ở kia.”

“Em nghĩ anh quan tâm đến chuyện em nóng hay không nóng sao?” Liêu Thuân suýt chút nữa bị cô chọc cho tức chết: “Một mình em ở lại lỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Hả? Nếu thình lình có thằng nào cường bạo em tại đây thì sao? Anh ta chơi em rồi bỏ chạy thì làm sao bây giờ?”

Trần Hương bị anh dọa, mặt mày trắng bệch, mắt bắt đầu ướt, muốn rơi xuống.

Cơn tức Liêu Thuân muốn bùng nổ rồi, thấy cô lại khóc, há miệng muốn nói nữa nhưng Trần Hương đã ôm lấy anh: “Em sai rồi, anh đừng giận… đừng giận nữa mà…”

Liêu Thuân cắn răng trừng cô: “Nếu em có mệnh hệ gì thì sao đây? Hả? Mẹ nó, anh ở bên ngoài lúc nào cũng nhớ em, em thì không nhớ anh đúng không? Em không thể quan tâm anh một chút sao?”

Trần Hương hiểu rồi, là cô không quan tâm nhiều đến anh, Liêu Thuân nói rất đúng, cô cảm thấy bất an với anh hơn là nhớ đến anh. Nghĩ đến đây, tay nhỏ cô vòng qua eo anh, ghé vào ngực anh, mềm mại nói xin lỗi: “Em xin lỗi… Anh đừng giận…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận