Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra Trần Hương rất khẩn trương, sợ anh ta nói không cần đặt nữa, khi tiền thanh toán tới tay, cô mới dám nở nụ cười, Vương Chiêu Đệ giơ ngón tay cái lên với cô: “Cô cũng thiệt là lanh nha, tôi còn tưởng rằng anh ta nói một hai câu cô sẽ vâng dạ liền chứ.”

Trần Hương cười: “Tôi đâu có ngốc.”

Vương Chiêu Đệ cũng cười ra tiếng: “Đúng rồi không ngốc.”

Hai người nói nói cười cười, Liêu Thuân từ bên ngoài đi vào, trong tay cầm hai chiếc chìa khóa đưa trước mặt Trần Hương: “Phố phía tây bên kia em biết không? Có một tiểu khu tên là Tân Quang, đi vào trong một chút sẽ thấy hai phòng lầu một và lầu hai, đây là chìa khóa, em đưa cho bà nội một chìa, bà ấy ở lầu một, em và anh ở lầu hai.”

Trần Hương kinh ngạc nhìn anh: “Hả?”

Vương Chiêu Đệ bên cạnh ‘wow’ một tiếng, bị hành động của Liêu Thuân kích thích rồi, cô ấy che vị trí tim mình lại rồi rời đi.

“Hả cả gì mà hả, cầm lấy, bây giờ anh phải đi.” Sáng sớm Liêu Thuân vội vàng đi xem phòng, làm các thủ tục sang tên, cho đến bây giờ đã là buổi chiều, cơm trưa vẫn chưa ăn, anh đi đến trước mặt Trần Hương, ôm người hôn xuống: “Ông xã phải đi rồi, cơm còn chưa có ăn, chết đói mất.”

Trần Hương có hơi mắc cỡ, người qua lại bên cạnh rất nhiều, chiếc container vận chuyển thuốc lá vẫn còn ở đó, cô đỏ mặt kéo Liêu Thuân ra trước cửa siêu thị: “Sao anh không nói với em, phòng này…”

“Hôn anh đi.” Liêu Thuân đưa mặt lại gần: “Hôn xong anh nói.”

Trước mặt còn nhiều người như vậy, Trần Hương cảm thấy cực kì thẹn mà cúi đầu: “Nhiều người ở đây…”

“Gần đây rất bận, khả năng sẽ không gặp được anh, không nhớ anh à?” Liêu Thuân cố ý nói tiếp: “Anh đi luôn nhé?”

Trần Hương vội vàng duỗi tay kéo anh xuống, do dự hồi lâu mới hôn nhẹ lên môi anh.

Liêu Thuân ôm cô, nặng nề mà hôn lấy hôn để: “Chờ anh giải quyết việc xong rồi, sẽ lại cùng với em.”

Rất kì lạ, cứ mỗi lần anh đi xa, anh đều muốn mang Trần Hương theo, chỉ cần thấy cô bên cạnh, tâm tình của anh cũng trở nên tốt hơn.

Liêu Thuân duỗi tay véo mặt cô: “Phải nhớ anh đấy.”

Trần Hương đỏ mặt gật đầu.

“Không được gửi ảnh kim chi cho anh.” Trước khi đi, Liêu Thuân hung dữ nhắc: “Gửi ảnh vú em đấy, hiểu không hả?”

Trần Hương: “…”

Lúc Trần Hương cầm hai chiếc chìa khóa vào trong siêu thị thì nghe tiếng mấy nhân viên thu ngân đang nói chuyện:

“Tôi nghĩ, người đàn ông kia chắc chắn rất giàu, mua cho Trần Hương hai phòng ở cơ mà.”

“Tiền của anh ta?”

“Chứ gì nữa, chắc chắn là tiền của anh ta luôn, lúc trước ở siêu thị không phải cũng vậy à? Cô cảm thấy anh ta dùng tiền vay mua nó hay sao?”

“Chắc vậy, đúng là giàu thật, nhưng sao anh ta lại thích Trần Hương chứ?”

“Tôi cũng tò mò, Trần Hương không học hành bài bản, trông ngoại hình thì cũng bình thường, có điều da hơi trắng một chút, tính cách có tốt một chút, còn có chỗ nào tốt nữa đâu?”

Vương Chiêu Đệ chen mồm vào: “Cô ấy so với các cô thì gì cũng tốt hết đó biết chưa, ít nhất cô ấy không nói xấu sau lưng người khác như mấy người.”

“Hừ! Vương Chiêu Đệ, trước kia cô cũng không phải cũng nói xấu cô ta sao?” Trương Khánh Hoa cãi lại.

Vương Chiêu Đệ trợn mắt: “Trước kia là trước kia, bây giờ tôi thấy Trần Hương rất tốt, cô ấy xứng với người đàn ông tốt như vậy, gia đình anh ta chắc chắn cũng cảm thấy Trần Hương tốt nên mới thích cô ấy, chẳng lẽ họ lại thích người bụng xấu mắt lồi giống như các cô? Nực cười! Nếu các cô còn đứng đây nói xấu nữa, coi chừng sau này sinh con không có hậu môn nhé!”

“Cô không biết xấu hổ!” Những nhân viên thu ngân ở đây ai nấy vẫn chưa kết hôn, nghe cô ấy nói như vậy liền tức đỏ mặt, mắng: “Thật đúng là không biết xấu hổ là gì!”

Trần Hương lại gần, đám nhân viên này suýt chút nữa đã đánh nhau, Vương Chiêu Đệ căn bản không sợ bọn họ, thấy Trần Hương đi lại, cô ấy cũng không dám nói nữa, ngoan ngoãn trở lại vị trí thu ngân của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận