Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những nhân viên khác thấy Trần Hương cũng ngậm miệng lại tiếp tục làm việc.

Trần Hương không nói gì, cô có nghe được một chút cuộc trò chuyện vừa rồi, hiểu được chủ đề cãi nhau là cô, nhưng cô cũng không hỏi. Lúc tan tầm buổi tối, Vương Chiêu Đệ tới phòng kho hàng tìm cô, hỏi cô tại sao không tức giận, tại sao không đuổi đám người kia đi. Trần Hương nói: “Các cô ấy nói cũng đâu có sai.”

Vương Chiêu Đệ trừng lớn mắt: “Hả?”

Thật sự Trần Hương vẫn còn tự ti, khi cô cùng Liêu Thuân ở bên nhau, cô trở nên dạn hơn rất nhiều, cô dần dần cư xử tự nhiên khi ở trước mặt anh, thậm chí còn ảo tưởng về cuộc sống sau khi kết hôn rồi sinh con của hai người.

Nhưng mà…

Những nhân viên đó nói không sai, vì cái gì mà Liêu Thuân thích cô như vậy? Chỉ là một người không có học thức, cũng không có ưu điểm gì trội hơn so với người khác.

Người như Liêu Thuân, anh rõ ràng có thể lấy người khác tốt hơn nhiều.

Trần Hương có chút bất an, nhưng cô không biết phải làm gì bây giờ, bất luận cái gì cô cũng thua, cô và Liêu Thuân chênh lệch quá lớn.

Cô rất nghèo, còn anh thì rất giàu.

“Đừng nghe bọn họ nói bậy! Cô nghe tôi nói, cô rất rất tốt, sau này cô sẽ kiếm được rất nhiều tiền! Không có học thức thì đã sao? Có người học đại học đầy ra đó, cuối cùng có ai mở được siêu thị hay công ty gì đâu.” Vương Chiêu Đệ nói tiếp: “Bây giờ cô đi học cũng không muộn, ôn tập lại kiến thức cấp hai một chút, rồi thi lên cấp ba, rồi lại thi lên đại học, đến lúc đó có bằng tốt nghiệp là được chứ gì.”

Bỗng nhiên động lực trong người Trần Hương trỗi dậy, tươi cười: “A, cảm ơn cô Vương Chiêu Đệ.”

Vương Chiêu Đệ xua tay: “Ơn nghĩa gì chứ, chuyện nhỏ thôi.”

“Không đâu.” Trần Hương chân thành nhìn cô ấy: “Cảm ơn cô đã nói đỡ cho tôi.”

Vương Chiêu Đệ hơi ngượng ngùng: “Được rồi, đừng cảm ơn tôi, coi như chúng ta huề nhau.”

Trần Hương thuộc phái hành động, buổi chiều cô lái xe về nhà, đưa chìa khóa cho bà nội, nói với bà nội chuyện Liêu Thuân mua phòng cho cô và bà ở đó, còn nói bản thân mình dự tính đi học lại.

Chuyện cháu gái mình đi học lại, bà nội vốn mong muốn từ lâu, nhưng khi nghe chuyện Liêu Thuân mua phòng ở mà cả kinh giật mình, nhất thời không đồng ý chuyển đi, bà bảo Trần Hương đem chìa khóa trả lại cho Liêu Thuân.

Trần Hương kiếm cớ nói là tới đó ở sẵn tiện quét dọn vệ sinh, bà nội mới đồng ý đi theo, quét dọn nhà xong, Trần Hương nói tiếp muốn đem đồ đạc trong nhà chuyển đến đó.

Bà nội liền lái xe chuyển đồ tới, tuy rằng rất mệt nhưng trong lòng bà lại vô cùng cao hứng.

Phòng ở bị đồ đạc cũ nhà cô chứa đầy, giấy khen cùng ảnh chụp cũng dán lên phòng mới, bà nội nhìn đồ đạc quen thuộc trong nhà cùng ảnh chụp gia đình, vô cùng cao hứng mà ở lại đây.

Trần Hương bán hết gà trong nhà, vườn rau cho hàng xóm thuê, kim chi cô đóng gói lại gọn gàng, cô không có xe để chở đồ, Vương Chiêu Đệ nói trong nhà cô ấy có một chiếc xe cũ có thể giúp cô chở đồ, đi đi về về, cô ấy không lấy tiền công, Trần Hương chỉ đành mời cô ấy uống trà sữa.

Trần Hương vừa uống trà sữa, vừa chụp ảnh gửi cho Liêu Thuân, cô không dám chụp mỗi ly trà sữa nên đưa điện thoại cho Vương Chiêu Đệ nhờ cô ấy chụp giúp.

Lúc Vương Chiêu Đệ thấy cô dùng điện thoại quả táo cũng không kinh ngạc gì mấy, Liêu Thuân có thể tùy tiện mua siêu thị cho Trần Hương thì điện thoại xịn như này cũng đâu nhằm nhò gì.

Trần Hương chính là không thể tưởng tượng được, bạn trai của mình sao có thể dính người như thế, ngày nào cũng đòi cô gửi ảnh qua, Trần Hương không chụp được nên ngẫu nhiên nhờ Vương Chiêu Đệ chụp giúp cô.

“Cúc áo cởi vài nút.” Vương Chiêu Đệ chỉ cô: “Ưỡn ngực ra.”

Trần Hương không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn làm theo.

Khi Liêu Thuân nhận được ảnh chụp này, Trần Hương đang cầm ly trà sữa trên tay, mặc áo sơ mi trắng cùng với quần jean màu xanh lam, đôi chân dài thẳng tắp, sau cùng là đôi giày thể thao màu trắng, trông thật tràn đầy sức sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận