Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó nữa, hai người họ trở thành một đôi.

Trần Hương cảm thấy chuyện này thực diệu kỳ, cô không có kể chuyện này với ai, chỉ đem sự vui vẻ này chia sẻ cho Liêu Thuân nghe, nói xong cô còn cười: “Thật là thần kì.”

“Ừm.” Liêu Thuân cũng cười theo, vừa cười vừa thò mặt tới hôn cô.

Quả thật là rất thần kì, bây giờ anh chỉ muốn hôn cô, ôm cô, dùng sức mà làm cô.

Nhìn cô cười, tâm tình của anh cũng trở nên vui vẻ theo.

Trần Hương duỗi tay ngăn cản môi anh: “Không được, ngày mai em phải dậy sớm…”

“Chỉ hôn thôi, không làm.” Anh nhỏ giọng dụ dỗ, cắn cắn cánh môi mềm, đôi môi anh nóng hổi hôn dọc xuống cổ cô, sau đó ngậm lấy núm vú mà mút cắn, ngón tay anh cho vào vùng kín đối phương mà quấy loạn, khi nghe thấy tiếng khóc của cô, anh mới đổi ngón tay bằng ‘thứ dũng mãnh’ của mình, thẳng tắp đi vào.

Liêu cầm thú trước nay nói chuyện không giữ lời, Trần Hương bị anh đâm cho muốn khóc, thứ đồ thô dài hung hăng rút ra rồi lại cắm vào, cắm đến khi hai bên đùi cô run lên, trên mặt toàn là nước mắt sinh lí, đôi tay cô ôm sát cổ anh, bám lấy thân mình đang chiến đấu trong cơ thể mình, mềm giọng gọi anh: “Ông xã… nhẹ thôi…”

Liêu Thuân bị gọi ông xã, eo anh bỗng nhiên tê dại, chưa kịp ra ngoài thì đã bắn vào trong.

********************

ột giờ sáng, Liêu Thuân đi mua thuốc tránh thai.

Tài liệu cùng tư liệu học tập trên bàn bị anh nhìn thấy, cô gái ngốc này còn lấy tờ báo che lại, mắt Liêu Thuân rất nhạy, anh nhấc lên thì thấy, toàn là tài liệu ôn tập cùng với bài tập.

Đoán chừng cô đã trộm ôn bài đã hơn hai tháng, notebook và giấy nhớ đã viết dày đặc thành bốn quyển, hộp bút chì đã bị mòn đi, bên cạnh còn có máy cassette, mở ra thì thấy một cuộn băng từ vựng Tiếng Anh.

Trong lòng Liêu Thuân ngũ vị tạp trần*, đem thuốc để xuống, sau khi Trần Hương uống xong, lại ôm cô vào trong ngực, anh cúi đầu im lặng nhìn cô.

(ngũ vị tạp trần: cảm giác ngọt mặn đắng chua cay cùng một lúc, ý chỉ cảm xúc phức tạp hỗn độn.)

Bây giờ Trần Hương đã gầy đi rất nhiều, ban ngày bận bịu ở siêu thị, ban đêm thức khuya đọc sách, mỗi ngày cô còn phải giúp anh giải tỏa ham muốn, gọi video cho anh.

Nhưng Liêu Thuân chưa từng nghe Trần Hương than vãn hay oán giận một lời nào, thậm chí là ủy khuất khóc lóc với anh cũng không, từ đầu đến cuối cô đều vui vẻ với anh, cứ như sinh hoạt như thế đã là thứ hạnh phúc nhất trên đời của mình.

Anh nhịn không được cúi đầu hôn mặt cô, ôm người trong lòng chặt hơn.

Lần đầu tiên anh vì một cô gái mà đau lòng, muốn đối xử với cô tốt hơn một chút, một chút nữa, mặc kệ trước kia cô từng chịu khổ hay bị chì chiết, anh muốn kí ức của cô sau này vui vẻ và chỉ có vui vẻ thôi.

*

Ngày hôm sau, Liêu Thuân trở về gia tộc họp mặt, năm vừa rồi chỉ có một mình anh đi, xụ mặt dùng bữa xong rồi lại xụ mặt về lại câu lạc bộ.

Nhưng hôm nay trước khi đi, anh đưa Trần Hương đi theo.

Trước khi vào trong xe, Trần Hương thấy sắc mặt của anh không tốt, cô nghĩ mình đã chọc giận gì anh rồi, ôm eo anh, nhỏ giọng hỏi anh sao vậy.

Trong lòng Liêu Thuân trở nên mềm nhũn, anh ôm cô vào trong ngực nói: “Tới một nơi dùng bữa nhưng mà không ngon miệng lắm, hay là em đi cùng với anh tới đó đi?”

Trong lòng Trần Hương vẫn là e sợ, cô lo lắng sẽ làm anh mất mặt, nhưng khi nghe anh nói vậy, cô vẫn gật đầu đồng ý, cô không muốn làm Liêu Thuân không vui.

Liêu Thuân thấy cô đáp ứng, khóe miệng nhếch lên: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

*

Liêu Thuân không báo trước với người trong nhà, khi anh đưa Trần Hương tới nơi, quản gia thấy anh có chút giật mình, vì ông là người bình tĩnh và tỉ mỉ cho nên mau chóng phân phó người làm, kêu bọn họ bổ sung thêm ghế, rồi dẫn Liêu Thuân vào trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận