Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai cái đầu chụm sát lại nhỏ giọng nói chuyện với nhau, trên mặt Liêu Thuân vẫn cười cười, khi anh ngẩng đầu lên thì chợt phát hiện, mọi người đang nhìn về hướng nhìn anh với cô, mẹ Liêu cũng nhịn không được nên cứ nhìn chằm chằm vào chỗ con trai mình bên này.

Liêu Thuân chưa từng cười một lần nào khi tham gia họp mặt gia tộc như vậy.

Bữa cơm kết thúc, Trần Hương lễ phép chào các trưởng bối, thậm chí có vài vị mời cô hôm sau lại đến chơi, cô vừa kinh ngạc vừa thẹn thùng nói lúc rảnh sẽ ghé, phản ứng đơn thuần này khiến các vị trưởng bối lại có hảo cảm hơn nữa, khi ra khỏi cửa bọn họ còn vỗ vai Liêu Thuân: “Đối xử với vợ cho tốt.”

Có người còn quay đầu hướng ba Liêu mẹ Liêu chúc mừng, nói là con trai tuy không thể dựa dẫm được gì, nhưng nay đã có con dâu để dựa vào rồi nhé.

Trong lòng ba Liêu và mẹ Liêu rất phức tạp, chỉ miễn cưỡng cười trừ, khi hai người ra cửa chưa kịp thấy Liêu Thuân, thì anh đã đưa Trần Hương lên xe đi rồi.

*

Buổi chiều, hai người lại tranh thủ đi khu phố sầm uất, tay trong tay đi dạo mấy cửa hàng, Trần Hương mua cho Vương Chiêu Đệ vài thứ, mua cho Liêu Thuân vài bộ quần áo.

Liêu Thuân mua cây xiên nướng cho cô, hai người vừa đi vừa ăn, Liêu Thuân kể cho cô nghe đủ thứ chuyện trên đời, cũng có vài mẫu chuyện vui, chọc Trần Hương cười cong vuốt đôi mắt.

Cô cũng kể cho anh những chuyện khi mình còn nhỏ cho anh nghe, chẳng hạn như trước kia cô đã từng nghịch dại vài trò, Liêu Thuân yên lặng nghe cô nói, đột nhiên anh duỗi tay vén tóc rũ bên tai cô.

Trần Hương thấy hơi ngứa liền rụt cổ, phản ứng này khiến cho Liêu Thuân muốn hôn cô ngay lập tức.

Mặc dù ở đây đang đông người.

Trần Hương mang đôi giày xăng đan, đi bộ hơn hai tiếng có hơi mỏi, Liêu Thuân liền trực tiếp ôm cô lên cổ mình ngồi, để cho cô cưỡi anh.

Trần Hương xấu hổ không thôi, tứ phía đều là người với người, cô đỏ mặt nắm tóc anh, thẹn thùng nói: “Nhiều người lắm… Anh đừng… Anh thả em xuống đi… Xin anh…”

Liêu Thuân không quan tâm cô nói, vẫn đi nhanh về phía trước, hai tay to để hai bên đùi cô, trầm giọng nói: “Trước giờ anh kỵ làm việc này lắm đấy, em là người đầu tiên đó, ngồi yên cho anh.”

Nói thì nói vậy thôi nhưng nụ cười vẫn nở rộ trên gương mặt anh.

Từ trước đến nay, có đánh chết anh vẫn sẽ không tin rằng: anh sẽ cam tâm tình nguyện để cô gái nào cưỡi cổ anh đi trên phố.

***

Hai người đi dạo một vòng, Trần Hương mới để ý ánh mắt của những cô gái đi bộ ở dưới, không phải là ánh mắt trào phúng hay châm chọc, mà là ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

Các cô ấy thậm chí còn kéo tay bạn trai mình bên cạnh, bắt anh ấy ngồi xổm xuống rồi cưỡi trên cổ, nhưng người bạn trai cảm thấy làm vậy rất mất mặt nên sống chết không làm, hai người cứ thế cãi nhau.

Đôi mắt Trần Hương trừng to, cô ý thức được nên cảm thấy hơi ngượng, đối lập với vẻ thẹn thùng của cô, Liêu Thuân muốn đón nhận những cặp mắt của người khác nhìn mình nhiều hơn so với cô.

Bởi anh chẳng thấy có gì là mất mặt cả, thậm chí còn cười hỏi cô: “Ngồi trên đầu ông đây thích không hả?”

Bị anh hỏi như vậy, Trần Hương xấu hổ cực kì, ngượng ngùng không dám trả lời anh, anh liền ôm chân cô xoay vòng vòng, đến khi đầu cô trở nên choáng váng, cô lật đật nói thích, lúc này anh mới thôi.

Đi ngang qua sạp đồ bán đèn trang trí, Liêu Thuân lại mua cho cô một cái, đó là hình bông hoa hồng, y như thật, trông rất đẹp, Trần Hương cầm trong tay cảm thấy rất thích.

Liêu Thuân đưa cô đi ăn khuya rồi đưa cô trở về, bây giờ cách ngày thi đấu còn xa, anh có không ít thời gian dành cho Trần Hương, ban ngày Trần Hương bận ở siêu thị, buổi tối thì đọc sách, Liêu Thuân cũng tạo không gian và thời gian cho mình, chuyển hai máy tập thể hình đem về nhà sẵn tập luyện ở nhà luôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận