Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lăn mẹ đi, dám bắt nạt vợ tôi nữa xem?” Liêu Thuân ôm Trần Hương vào trong ngực, vuốt ve ngón tay nhỏ của cô: “Có đau không em?”

Ấn bật lửa thôi mà đau gì chứ, trong lòng Trần Hương như rót mật, mặt và lỗ tai hồng lên, dựa vào ngực anh nhỏ giọng nói: “Không đau.”

Liêu Thuân yên tâm, xoa tay cô, trân quý như bảo bối của mình.

Mấy anh em bên cạnh nhìn hình ảnh này muốn nổi da gà, họ xông xáo đi lên:

“ĐM cmn chứ! Ai đời nghĩ được trong số chúng ta người kết hôn sớm nhất lại là ông chứ?”

“Nhìn cái nết của nó kìa! Mẹ nó tôi nhổ vào!”

“Nhanh nhanh chụp đi! Mẹ nó hai mươi năm sau thể nào nó cũng khóc lóc bảo tôi xóa đi.”

“Cười chết tôi rồi! Lương Viên, mẹ nó ông thâm độc thật đấy. Đến lúc đó nhớ mời tôi nhé!”

“Hahaha đệt! Còn tôi nữa.”

Mấy người đó nói mãi vẫn chưa chịu lăn đi, một hai phải nháo động phòng mới được, họ đòi Trần Hương hôn lên mặt từng người, Trần Hương xấu hổ không muốn làm, cuối cùng Liêu Thuân ôm mặt mấy người đó lại, để tự mình hôn tới.

Anh hôn làm cho mấy người đó suýt chút muốn nôn ra, ai nấy đều mắng: “Má nó ghê vãi l*.”

Liêu Thuân lau miệng: “Còn nháo gì nữa không?”

Mọi người đấu không lại anh, xua tay chạy nhanh ra khỏi phòng.

*

Khi phòng đã yên lặng, Trần Hương đang ngồi trên giường lúc này mới phụt cười ra tiếng, Liêu Thuân quay đầu nhìn cô: “Em còn cười.”

Anh thuận thế ngồi xuống, ôm cô vào trong ngực: “Nếu không phải là vì em, anh hi sinh nhiều như vậy để làm gì?”

Trần Hương rúc trong lòng anh, lông mi run run, lúc ngẩng đầu lên nhìn anh, cô nhịn không được hôn lên mặt anh.

Liêu Thuân uống không ít rượu, trong lòng ngực tỏa ra độ ấm, anh dựa vai Trần Hương, nghiêng đầu hôn cổ cô: “Vợ anh hôm nay đẹp quá.”

Trần Hương thẹn thùng cười cười, cả ngày hôm nay ai cũng khen cô xinh đẹp, nhưng khi cô nghe Liêu Thuân nói, cô vui vẻ cười không ngớt miệng.

Cô duỗi tay sờ lỗ tai nóng của anh, nhỏ giọng: “Anh say rồi.”

“Một chút à.” Liêu Thuân ngồi thẳng, sau đó ấn người trước mặt mình ngã trên giường, cắn môi cô, hơi thở nóng hổi: “Vẫn có thể động phòng được.”

Trần Hương: “…”

Bởi vì kết hôn nên hơi quá đà, toàn bộ hành trình đêm nay Liêu Thuân như một con sói, vừa hung ác vừa dã man, sức lực đưa đẩy quá nặng, thế cho nên ván giường đã sụp mất.

Chất lượng giường có hơi kém thật nhưng Liêu Thuân vẫn không dừng lại, chế trụ eo Trần Hương rồi cứ thế cắm vào, cắm đến khi Trần Hương thở dốc khóc lên.

Cô càng nói lời xin tha, anh càng hưng phấn, anh liên tục đưa đẩy rồi đột nhiên đổi tư thế, ôm cô xuống dưới giường, ấn nửa người trên của cô xuống rồi đưa đẩy, vừa làm vừa nói lời cợt nhả:

“Huyệt dâm chặt quá.”

“Ngày nào cũng làm mà sao vẫn chặt như vậy, hửm?”

“Đồ dâm đãng, huyệt dâm cắn chặt anh như vậy để làm gì, sắp bị em cắn đứt rồi.”

“Có thích gậy lớn của ông xã không?”

Trần Hương bị thứ thô dài cắm vào, ý thức dường như đã bị phân rã, cô không ngừng khóc lóc thét chói tai, trên mặt toàn là nước mắt sinh lí, hai tay véo cánh tay Liêu Thuân, theo động tác của anh mà phát run lên.

“Ưm… Ông xã… Nhẹ thôi…”

Muốn chết, cô sắp bị làm chết rồi.

*****************

Ngày hôm sau, Liêu Thuân đưa Trần Hương đi du lịch, coi như là chuyến đi tuần trăng mật của hai người.

Vì Trần Hương không muốn đi nước ngoài, cô cảm thấy rất tốn kém nhưng không dám nói với Liêu Thuân, cô chỉ nói là không nghĩ sẽ đi ra nước ngoài, hơn nữa cô cũng không có hộ chiếu, Liêu Thuân cũng đồng ý, nên chỉ đưa cô du lịch một vòng thành phố.

Ban ngày, hai người ra ngoài đi dạo, buổi tối thì trở lại khách sạn, Trần Hương lấy ra một quyển từ điển tiếng Anh để đọc, Liêu Thuân móc trong túi du lịch một đống hộp áo mưa rồi lại lặng lẽ nhét vào trong.

Tuần trăng mật này, Trần Hương rất vui, cô dần trở nên tự tin và dạng dĩ, quần áo mỗi ngày cô mặc đều là do Liêu Thuân trong lúc đi du lịch mua luôn, có váy dài, có trang sức dân tộc, còn có quần đùi nữa, Trần Hương mới mặc thử lên, Liêu Thuân liền đẩy ngã cô ra giường, không cho cô mặc nó ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận