Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được, con rót cho mẹ.” Liêu Thuân ân cần săn sóc cho mẹ mình, rót canh ra xong, lại đưa cho ba Liêu một chén: “Ba, uống lúc còn nóng.”

Ba Liêu: “…Được.”

Bầu không khí kì lạ nhưng lại rất hài hoà, gương mặt tươi cười của Liêu Thuân càng ngày càng tươi hơn, rốt cuộc mẹ Liêu nhịn không được, hỏi anh: “Hôm nay con làm sao vậy? Có chuyện gì vui sao?”

Khoé miệng của Liêu Thuân kéo dài muốn tới tận mang tai, lộ ra hàm răng trắng sáng, hỏi: “Có sao ạ?”

Mẹ Liêu: “…”

Liêu Thuân cúi đầu xem điện thoại, vừa xem vừa ngây ngô cười, ba Liêu không nhịn được, ông thò mặt lại gần nhìn trộm, Liêu Thuân lại đưa màn hình cho ông xem: “Ba thấy cái này đẹp không?”

Là một đôi giày dành cho trẻ con, giỏ hàng của Liêu Thuân không chỉ có giường em bé, còn có giày dép, quần áo dành cho trẻ em, đủ loại màu sắc, dành cho nam có, cho nữ cũng có.

Ba Liêu sửng sốt, lúc này mới hiểu ra: “Trần Hương mang thai?”

Mẹ Liêu vừa nghe thấy cũng kích động theo: “Mang thai? Bao lâu rồi?”

“Hơn một tháng.” Liêu Thuân vẫn cười, làn da anh hơi đen, nụ cười làm nổi bật hàm răng trắng sáng của anh.

“Bảo giúp việc trong nhà nấu đồ ăn cho Trần Hương.” Mẹ Liêu bắt đầu sắp xếp: “Không được, hay đưa về nhà đi, mẹ và người trong nhà sẽ chăm sóc con bé.”

“Không cần đâu ạ.” Liêu Thuân cự tuyệt ngay: “Cô ấy không thích ở chung với người ngoài, con có thể chăm sóc cô ấy.”

Mẹ Liêu vẫn không yên tâm: “Chờ mẹ xuất viện sẽ chăm con bé.”

Liêu Thuân nhìn bà một cái: “Mẹ chăm được cho ai chứ, bây giờ mẹ còn đang cần người chăm kia kìa.”

Mẹ Liêu không nói chuyện, bà hướng về phía ba Liêu nói: “Đợi lát nữa ông mua một ít đồ tới thăm Trần Hương, thấy bọn nó thiếu gì, cứ về nhà mình lấy tới là được.”

“Được.” Ba Liêu gật đầu, cầm chìa khoá xe đi ra ngoài.

Liêu Thuân vẫn ngồi lại đó, không ngừng lướt thông báo trên Wechat, đều là tin nhắn do Lương Viên ghi âm gửi qua, anh click mở, chưa kịp áp vào tai nghe thì loa ngoài đột nhiên khởi động: “ĐM con mẹ nhà ông! Liêu Thuân, tốc độ của ông cũng quá nhanh rồi! Đúng là chó mà! Tháng trước vừa nói không dùng biện pháp nữa, tháng này con mẹ nó mang thai liền luôn!”

Mẹ Liêu: “…”

Liêu Thuân trả lời: “Ông lăn mẹ đi.”

Khi Liêu Thuân biết Trần Hương mang thai, việc đầu tiên là gọi video trong nhóm chat, cùng với Lương Viên và đám anh em thông báo tin tức tốt: “Hahaha, đcm các ông! Haha vợ tôi mang thai rồi này!!!”

Lương Viên và những người bạn bị những lời nói của anh đả kích, bọn họ đều chưa kết hôn, mỗi ngày thay bạn gái như thay áo, đến bây giờ vẫn chưa có ý định kết hôn.

Bây giờ họ được thông báo tin tức này, ai nấy đều mắng Liêu Thuân, mắng anh ngày nào cũng động dục như chó, không có thai mới là lạ.

Liêu Thuân không biết xấu hổ còn trả lời lại: “Thì đã sao chứ, kệ tôi.”

*

Thông báo Wechat hiện lên, là tin nhắn Trần Hương gửi tới, Liêu Thuân click mở, cô bảo anh trên đường về mua một ít cà chua, anh đi ra cửa trả lời tin nhắn của cô bằng giọng nói: “Anh biết rồi cục cưng.”

Vừa vặn ba Liêu để quên áo khoác, ổng trở về liền nghe thấy câu này.

Tâm tình Liêu Thuân hôm nay rất tốt, thấy vẻ mặt của ba mình, anh nhịn không được nói: “Ba, nếu như ba muốn nghe lần nữa thì con sẵn sàng đáp ứng.”

Cả đời tu dưỡng của ba Liêu đã hao hụt hết trong giờ phút này, ông hướng với Liêu Thuân: “Cút đi.”

***

Khi Trần Hương tốt nghiệp đại học, cô mới chỉ mang thai được hai tháng, sau khi cầm tấm bằng đại học thì làm việc trong công ty của Lương Viên được gần nửa năm. Đến khi vào cuối tháng bảy của thai kỳ, Liêu Thuân lo lắng cô đi lại sẽ bị va chạm nên không cho cô đi làm nữa, lúc này cô mới nghỉ phép ở nhà dưỡng thai.

Liêu Thuân tuyển thêm một giám đốc trong câu lạc bộ, một tuần chỉ đến câu lạc bộ một hai lần, thời gian còn lại lái xe đưa Trần Hương đi dạo chơi, lần du lịch tuần trăng mật lúc mới cưới không dài lắm, vì cô muốn ôn thi đại học nên liều mạng học tập, thi xong thì lại liều mạng nghiên cứu, đọc sách, mà Liêu Thuân cũng không phản đối gì, cứ thế đã năm năm hai người vẫn chưa có chuyến đi nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận